Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

KÝ ỨC KHÔNG QUÊN CỦA NGƯỜI LÍNH VÂN BÁN TRONG KHÁNG CHIẾN CHỐNG MỸ - ông Ngô Duy Văn

Phú Thọ25/12/2025Đoàn xã Vân Bán (Đoàn xã Vân Bán)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Ngô Duy Văn, sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Vân Bán giàu truyền thống cách mạng. Khi đế quốc Mỹ leo thang đánh phá miền Bắc, tôi đang ở độ tuổi thanh niên sung sức. Chứng kiến quê hương bị bom đạn cày xới, nhiều người thân, hàng xóm phải sơ tán, tôi hiểu rằng không thể đứng ngoài cuộc chiến. Năm ấy, tôi viết đơn tình nguyện nhập ngũ, mang theo lời dặn của cha mẹ: “Ra đi giữ nước, còn sống thì trở về xây dựng quê hương.”

Những ngày đầu trong quân ngũ, chúng tôi vừa huấn luyện vừa sẵn sàng chiến đấu. Gian khổ, thiếu thốn đủ bề, nhưng tinh thần anh em luôn đoàn kết, thương yêu nhau như ruột thịt. Trên thao trường, mồ hôi đổ xuống hòa cùng đất đỏ; ngoài chiến trường, mỗi bước hành quân đều phải đối mặt với bom đạn và cái chết cận kề. Tôi được phân công làm nhiệm vụ chiến đấu và phục vụ chiến đấu, nhiều khi phải hành quân xuyên rừng, vượt suối, bám trụ ở những nơi ác liệt nhất. Tôi còn nhớ như in những trận bom rải thảm của máy bay Mỹ. Bầu trời rung chuyển, mặt đất như nứt toác. Chúng tôi vừa chiến đấu, vừa đào hầm trú ẩn, bảo vệ kho tàng, đường hành quân và dân lành. Có những đêm mưa bom kéo dài, đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh, chưa kịp gọi tên nhau lần cuối. Đau xót lắm, nhưng không ai cho phép mình gục ngã. Chúng tôi siết chặt tay nhau, thề phải sống và chiến đấu thay phần của những người đã hy sinh.

Ngoài nhiệm vụ chiến đấu, tôi cùng đơn vị còn tham gia mở đường, tải đạn, tải thương. Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt hiểm nguy, bởi máy bay địch luôn rình rập trên đầu. Có lần, tôi bị sức ép bom làm choáng váng, tai ù đi nhiều ngày liền, nhưng chỉ nghỉ ngơi chốc lát rồi lại tiếp tục nhiệm vụ. Trong suy nghĩ của chúng tôi lúc ấy, Tổ quốc cần thì không được phép lùi bước. Điều tiếp thêm sức mạnh cho tôi và đồng đội chính là những lá thư từ quê nhà. Mỗi dòng chữ ngắn ngủi đều chan chứa niềm tin, động viên chúng tôi vững vàng nơi tuyến lửa. Tôi luôn tự nhủ phải chiến đấu thật tốt để xứng đáng với sự hy sinh thầm lặng của hậu phương, của quê hương Vân Bán thân yêu.

Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, non sông thu về một mối, tôi cùng đồng đội òa khóc trong niềm vui khôn tả. Bao năm gian khổ, mất mát cuối cùng cũng đổi lấy hòa bình. Trở về quê hương, tôi lại khoác lên mình màu áo đời thường, tiếp tục lao động, tham gia xây dựng quê hương sau chiến tranh, góp phần hàn gắn những vết thương còn sót lại. Giờ đây, mỗi khi nhớ lại những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, tôi không coi đó là mất mát, mà là niềm tự hào của cả cuộc đời. Tôi mong rằng thế hệ trẻ xã Vân Bán hôm nay sẽ luôn trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã hy sinh, và tiếp tục viết tiếp truyền thống cách mạng vẻ vang của quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn