Cựu chiến binh

ký ức không thể nào quên

Có những ký ức chiến tranh vẫn còn trong tâm trí của người lính, dù đã hơn nửa thế kỷ trôi qua. Ở tuổi 85, ông Trần Thế Chuyên, sinh năm 1941, tham gia kháng chiến bị chất độc hóa học, ở xóm Phạc Sliến, xã Thạch An, vẫn nhớ những ngày cùng đồng đội chiến đấu trên chiến trường Tây Nguyên.

Cao Bằng24/08/2026Xã Thạch An (xã Thạch An)135 lượt xem18 lượt chia sẻ
ký ức không thể nào quên

Có những ký ức chiến tranh vẫn còn trong tâm trí của người lính, dù đã hơn nửa thế kỷ trôi qua. Ở tuổi 85, ông Trần Thế Chuyên, sinh năm 1941, tham gia kháng chiến bị chất độc hóa học, ở xóm Phạc Sliến, xã Thạch An, vẫn nhớ những ngày cùng đồng đội chiến đấu trên chiến trường Tây Nguyên.

Từ xóm nghèo Phạc Sliến, năm 1968, chàng trai Trần Thế Chuyên theo tiếng gọi của tổ quốc lên đường nhập ngũ. Là chiến sĩ trinh sát của Sư đoàn Bộ binh, ông trực tiếp tham gia phục vụ chiến đấu trong Chiến dịch Đắk Tô - Tân Cảnh. Nhiệm vụ của những người lính trinh sát là đi trước nắm tình hình, vì vậy họ thường hành quân theo từng tổ nhỏ để bảo đảm bi mật. Gần 60 năm trôi qua, nhưng mỗi khi nhắc đến chiến trường năm ấy, người lính nghẹn ngào khi nhớ về những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi núi rừng Tây Nguyên.

Ông Trần Thế Chuyên chia sẻ: Tôi đi bộ đội từ năm 1968, vào chiến trường Tây Nguyên trực tiếp phục vụ chiến đấu ở Đắk Tô - Tân Cảnh. Chúng tôi đi nhỏ lẻ chứ không đi theo đoàn lớn. Điều tôi nhớ nhất và áy náy đến bây giờ là những đồng đội đã hy sinh, làm tôi không thể nào quên được…

Trong một lần làm nhiệm vụ trinh sát, tổ công tác của ông gồm nhiều cán bộ, chiến sĩ tiến vào khu vực địch đóng quân. Khi nhiệm vụ đang được triển khai, một quả mìn định hướng bất ngờ phát nổ. Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, hai người đồng đội đã hy sinh tại chỗ. Đồng chí tiểu đoàn trưởng bị gãy cả hai chân, ông Chuyên may mắn hơn chỉ bị thương phần mềm. Ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh hơn bao giờ hết.

Ông Trần Thế Chuyên: Hôm ấy đi chiến đấu, có bốn, năm đồng chí đi với nhau. Hai đồng chí hy sinh tại chỗ. Đồng chí tiểu đoàn trưởng thì gãy cả hai chân. Tôi bị thương phần mềm. Hai chiến sĩ đi trước thì an toàn. Mỹ phát hiện mình đi làm nhiệm vụ nên bấm mìn định hướng. Hôm đó tôi không thể tiếp tục đi cùng đồng đội nữa, phải trở về hậu phương để điều trị rồi tiếp tục phục vụ chiến dịch.

Câu chuyện của người lính năm xưa, thế hệ hôm nay càng cảm nhận rõ hơn ý nghĩa của sự tri ân trong cuộc sống thời bình

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn