KÝ ỨC KHÔNG THỂ NÀO QUÊN Ở NGÃ BA ĐỒNG LỘC
Bà Vương Thị Hợi là cựu thanh niên xung phong từng làm nhiệm vụ tại Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Bà là một trong những người trực tiếp chứng kiến cuộc sống, chiến đấu và sự hy sinh của đồng đội tại tuyến lửa Đồng Lộc. Những lời kể của bà được ghi lại trong nhiều cuộc phỏng vấn, chương trình truyền hình và tư liệu lịch sử.
Theo lời kể của bà Vương Thị Hợi, những năm 1967–1968, Ngã ba Đồng Lộc gần như ngày nào cũng hứng chịu bom đạn. Mỗi khi máy bay Mỹ ngừng ném bom, lực lượng thanh niên xung phong lại lập tức chạy ra san lấp hố bom, sửa đường để các đoàn xe tiếp tục hành quân vào chiến trường.
Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968, sau nhiều đợt ném bom liên tiếp, Tiểu đội 4 gồm 10 nữ thanh niên xung phong lại nhận lệnh ra mặt đường làm nhiệm vụ. Họ vừa hoàn thành việc lấp hố bom thì máy bay địch quay trở lại.
Bà Vương Thị Hợi kể rằng tiếng bom rung chuyển cả quả đồi. Khi trận bom kết thúc, mọi người lập tức chạy đến vị trí hầm trú ẩn của tiểu đội. Ai cũng hy vọng các cô gái vẫn còn sống. Nhưng khi đào đến nơi, tất cả đều lặng người. Cả 10 nữ thanh niên xung phong đã anh dũng hy sinh.
Nhiều năm sau, mỗi lần trở lại Ngã ba Đồng Lộc, bà Hợi vẫn nhớ rõ gương mặt, tiếng cười và tinh thần lạc quan của các đồng đội. Bà chia sẻ rằng các chị còn rất trẻ, luôn động viên nhau hoàn thành nhiệm vụ với niềm tin đất nước sẽ có ngày hòa bình.
Đối với bà Vương Thị Hợi, sự hy sinh của 10 cô gái Ngã ba Đồng Lộc không chỉ là một mất mát lớn lao mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và sự cống hiến của tuổi trẻ Việt Nam. Bà luôn mong thế hệ hôm nay hiểu rằng hòa bình được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu của những người đi trước.



