KÝ ỨC KHÔNG THỂ QUÊN CỦA NGƯỜI LÍNH GIÀ
Thời gian có thể làm phai mờ nhiều thứ, nhưng ký ức chiến tranh thì không. Với người lính già, những năm tháng ở Điện Biên Phủ trở thành phần ký ức không thể quên, theo ông suốt cuộc đời.
Khi đã bước sang tuổi xế chiều, người lính già không còn nhớ rõ từng ngày tháng cụ thể. Nhưng những ký ức về chiến tranh thì vẫn nguyên vẹn, như vừa mới xảy ra hôm qua.
Có những hình ảnh in sâu đến mức không cần gợi lại, chúng vẫn tự hiện lên. Đó là những chuyến tiếp tế trong đêm, những hố bom còn bốc khói, những gương mặt đồng đội lấm lem bùn đất. Tất cả trở thành một phần không thể tách rời của cuộc đời ông.
Người lính già không kể nhiều về chiến công. Ông kể về con người. Về những người đã cùng ông chia sẻ gian khổ, đã cười, đã khóc, và đã ngã xuống. Với ông, ký ức quan trọng nhất không phải là thắng lợi, mà là những con người làm nên thắng lợi ấy.
Có những ký ức khiến ông tự hào, nhưng cũng có những ký ức khiến ông day dứt. Day dứt vì những đồng đội không còn, vì những chuyến cơm không đến kịp. Những ký ức ấy không bao giờ mất đi, chỉ lắng sâu hơn theo thời gian.
Ký ức không thể quên của người lính già là minh chứng sống cho lịch sử. Không phải lịch sử khô khan trong sách vở, mà là lịch sử bằng xương, bằng máu, bằng nước mắt của những con người bình dị.
Và mỗi lần kể lại, ông không mong được ngợi ca. Ông chỉ mong thế hệ sau hiểu rằng, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng những ký ức không thể quên của rất nhiều người.



