Bài viết

Ký ức không thể quên – Những vết trầm tích trong lòng đất thép

Có những câu chuyện không được ghi chép hết trong sách giáo khoa, chúng nằm trong trí nhớ của những người cựu binh, trong ánh mắt thầm lặng của những người mẹ, và trong từng mét đất ở vùng biên giới Đức Huệ. Đó là những ký ức không thể quên, bởi nó được viết bằng thứ mực không bao giờ phai: máu và nước mắt của người con Long An.

Tây Ninh14/05/2026Hồ Phúc Trọng Hậu (Xã Đông Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùi bùn phèn và hơi ấm địa đạo

Ký ức đầu tiên luôn hiện về trong tâm trí người chiến sĩ là mùi nồng hắc của đất phèn trộn lẫn với mùi khói súng. Bạn hãy tưởng tượng về những đêm bám trụ dưới lòng địa đạo Đức Huệ, nơi không gian chỉ vừa đủ cho một người len lỏi. Trong cái bóng tối đặc quánh ấy, ký ức không phải là những trận đánh lớn, mà là tiếng thì thầm của đồng đội chia nhau một hớp nước, là cảm giác bàn tay lạnh toát của người anh em vừa ngã xuống. Khí tiết của những người đi trước như đồng chí Võ Văn Tần không chỉ là bài học lý luận, mà hiện hữu trong chính sự kiên trì bám trụ từng giờ, từng phút dưới lòng đất để giữ vững mạch máu cách mạng.

Những "vết sẹo" trong tim người mẹ

Với những người mẹ như mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Của, ký ức không phải là những tấm huân chương, mà là những buổi chiều đứng tựa cửa nhìn về phía rặng tràm biên giới. Mẹ không bao giờ quên được cái cảm giác tự tay mình ngụy trang lối vào hầm bí mật ngay dưới chân giường, nơi những đứa con – cả con đẻ lẫn những người lính đặc công như anh Võ Văn Chương – đang ẩn nấp. Ký ức về những lần đối mặt với họng súng quân thù để bảo vệ bí mật địa đạo là những "vết sẹo" không bao giờ lành nhưng lại là niềm tự hào kiêu hãnh của mẹ. Chính những ký ức ấy đã tạc nên chân dung người mẹ Long An: bao dung nhưng vô cùng sắt đá.

Lời thề chưa bao giờ cũ

Một ký ức khác luôn vang vọng trong tâm khảm mỗi người dân Đức Huệ là tinh thần của Hội thề Rừng Rong. "Độc lập hay là chết!" không chỉ là một khẩu hiệu, nó là ký ức về sự lựa chọn dứt khoát của cả một thế hệ. Người lính trẻ rời ghế nhà trường năm ấy mang theo ký ức về buổi lễ xuất quân đơn sơ nhưng trang trọng dưới ánh trăng biên thùy. Niềm tin chiến thắng không phải là sự lạc quan huyễn hoặc, mà nó bắt nguồn từ những ký ức về sự đoàn kết, về sự hy sinh không vụ lợi của đồng đội. Những ký ức này chính là kim chỉ nam giúp họ giữ vững bản lĩnh giữa "Thời hoa lửa" đầy rẫy hiểm nguy.

Di sản từ những điều không thể quên

Tại sao chúng ta phải nhắc lại những ký ức này? Bởi vì một dân tộc lãng quên quá khứ là một dân tộc không có tương lai. Những ký ức không thể quên của quân dân Đức Huệ chính là tài sản tinh thần vô giá mà cha ông đã để lại.

Gia tài ấy nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay rằng: Mỗi tấc đất ta đang đứng, mỗi nhịp cầu ta đang đi đều thấm đẫm những "ký ức" đau thương và oanh liệt. Hãy trân trọng và viết tiếp những trang sử mới bằng trái tim của những người con Long An "Trung dũng kiên cường", để những ký ức ấy mãi mãi là ngọn lửa sưởi ấm và soi đường cho tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ký ức không thể quên – Những vết trầm tích trong lòng đất thép | Câu chuyện thời hoa lửa