Ký ức kinh hoàng giữa đại dương giá lạnh
Dù đã đi qua gần trọn thế kỷ, Eva Hart vẫn luôn nhớ như in đêm ngày 14/4/1912 định mệnh. Bà kể lại rằng, mẹ bà có linh cảm chẳng lành về "con tàu không thể chìm" này nên thường thức trắng đêm. Khi tàu đâm vào tảng băng trôi và rung lắc dữ dội, cha bà lập tức lao vào cabin, dùng một chiếc chăn quấn lấy con gái, bế bà lên boong tàu đang trong tình trạng hỗn loạn. Ông đặt bà vào chiếc xuồng cứu sinh số 14 cùng với mẹ, nhẹ nhàng dặn dò: "Hãy nắm chặt tay mẹ nhé, con gái!". Đó là câu nói cuối cùng và cũng là lần cuối cùng bà nhìn thấy cha mình. Từ trên xuồng cứu sinh, cô bé 7 tuổi chứng kiến cảnh tượng ám ảnh nhất đời người: con tàu khổng lồ từ từ gãy đôi giữa tiếng la hét xé lòng, rồi chìm nghỉm xuống đáy đại dương đen ngòm và lạnh lẽo.



