Anh hùng Lực lượng vũ trang

KÝ ỨC LỊCH SỬ: 5 GIỜ 30 CHIỀU NGÀY 7/5/1954 VÀ CÂU NÓI CỦA NGƯỜI LÍNH TRẺ

Lịch sử không phải là những dòng chữ khô khan trên giấy, lịch sử là máu, là mồ hôi và là khoảnh khắc định mệnh của những con người bằng xương bằng thịt. Nhắc đến Điện Biên Phủ "lừng lẫy năm châu", chúng ta không thể không nhắc đến Đại tá Hoàng Đăng Vinh – người lính bộ binh nhỏ bé đã tạo nên dấu chấm hết cho chế độ thực dân Pháp tại Đông Dương. Bài viết

Quảng Trị04/12/2025Lê Thị Cương2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Từ cậu bé quê Bắc Ninh đến "Mũi nhọn" của lịch sử

Ông Hoàng Đăng Vinh sinh ra tại Tiên Du, Bắc Ninh. Nhập ngũ khi mới 17 tuổi, dáng người nhỏ thó, thư sinh, ít ai ngờ rằng chàng trai trẻ ấy lại là một trong 5 chiến sĩ thuộc Tổ xung kích (Đại đội 360, Tiểu đoàn 130, Trung đoàn 209, Đại đoàn 312) tiến thẳng vào sào huyệt cuối cùng của địch.

Câu chuyện của ông không chỉ là chiến công, mà là bài học về lòng dũng cảm phi thường của một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".

Giây phút mặt đối mặt với Tướng Đờ Cát

Trong những tài liệu lịch sử và cả những lần kể lại khi còn sống, ký ức về chiều ngày 7/5/1954 của ông Vinh luôn rõ mòn mọt, chân thực đến từng chi tiết.

Chiều hôm ấy, khói lửa mù mịt, tổ xung kích nhận lệnh đánh thẳng vào hầm chỉ huy. Ông Vinh nhớ lại: "Lúc đó hầm Đờ Cát im lìm, xung quanh đầy cờ trắng. Chúng tôi ném thủ pháo uy hiếp rồi lao xuống".

Khoảnh khắc lịch sử diễn ra khi người lính trẻ Hoàng Đăng Vinh đối mặt với tướng De Castries – viên tướng lừng lẫy của quân đội Pháp. Ông Vinh kể, khi thấy Đờ Cát định đưa tay ra bắt, ông đã dứt khoát dùng khẩu tiểu liên thọc mạnh vào bụng viên tướng bại trận và hô lớn bằng tiếng Pháp: "Hô-lê-manh!" (Giơ tay lên!).

"Ông ta lùi lại, run rẩy giơ hai tay lên trời. Lúc ấy, tôi không thấy sợ hãi hay choáng ngợp trước cấp bậc của kẻ thù. Trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ: Mình là người chiến thắng, mình đại diện cho quân đội nhân dân Việt Nam." – Trích lời kể của cố Đại tá Hoàng Đăng Vinh.

Đó là khoảnh khắc của sự thật, của vị thế dân tộc. Một người lính trẻ Việt Nam nhỏ bé, trang bị đơn sơ, đã khuất phục cả một bộ máy chiến tranh hiện đại của thực dân.

Bài học từ chiếc Huy hiệu Bác Hồ

Sau chiến thắng, niềm vinh dự lớn nhất cuộc đời ông không phải là chức tước, mà là lần được gặp Bác Hồ vào ngày 19/5/1954.

Ông từng xúc động kể: "Bác hỏi: Chú nào bắt sống tướng Đờ Cát? Tôi đứng dậy báo cáo. Bác khen ngợi rồi trực tiếp gắn Huy hiệu Chiến sĩ Điện Biên lên ngực áo tôi."

Cả cuộc đời sau này, dù giữ nhiều cương vị khác nhau hay khi đã về hưu, ông vẫn giữ cốt cách giản dị của "Bộ đội Cụ Hồ". Ông thường xuyên đi nói chuyện lịch sử cho học sinh, sinh viên. Ông không nói về mình như một anh hùng, mà nói về đồng đội – những người đã nằm lại ở đồi A1, C1 để mở đường cho ông tiến vào hầm Đờ Cát.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn