Cựu chiến binh

Ký ức màu áo lính

Người lính Quân đội Nhân dân Đặng Như Bình - người con quê hương Hà Bắc, thành phố Hải Phòng mang trong mình một tuổi trẻ nồng nhiệt, cháy bỏng lý tưởng cách mạng.

Hải Phòng11/01/2026Đặng Công Hinh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hà Bắc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Ký ức màu áo lính

Tháng Tám năm 1976, khi đất nước vừa im tiếng súng nhưng những vết thương chiến tranh còn hằn sâu trên từng mái nhà, từng cánh rừng, ông lặng lẽ nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Đảng, của Tổ quốc. Gác lại những ước mơ đời thường, ông khoác ba lô lên đường nhập ngũ, mang theo trong tim lời thề son sắt: tất cả vì tiền tuyến, tất cả vì non sông Việt Nam.

Màu áo lính đã đưa ông đi qua những năm tháng không thể nào quên. Năm 1979, ông có mặt nơi biên cương Lạng Sơn, giữa những ngày biên giới dậy sóng, cùng đồng đội kiên cường bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Sau đó, bước chân người lính lại in dấu suốt 18 năm 6 tháng ở Tây Nguyên miền đất rừng thiêng nước độc, nơi nắng cháy da người, mưa rừng xối xả, bệnh tật và thiếu thốn luôn rình rập. Giữa muôn vàn gian khổ ấy, ý chí người lính vẫn vững như đá núi, lòng trung thành với Đảng, với Nhân dân chưa bao giờ lay chuyển.

Hai mươi sáu năm hai tháng trong Quân đội Nhân dân Việt Nam là hai mươi sáu năm của tuổi trẻ gửi lại chiến trường, của mồ hôi hòa với bùn đất, của máu và nước mắt thấm vào màu xanh áo lính. Nhưng cũng chính nơi ấy, ông đã có được thứ tài sản vô giá – tình đồng chí, đồng đội, thứ tình cảm chỉ có thể nảy nở trong khói lửa chiến tranh, khi sự sống và cái chết chỉ cách nhau gang tấc.

Ký ức về những ngày làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia, trong đội hình Sư đoàn 320 – Quân đoàn 3, mãi mãi khắc sâu trong tâm trí ông. Trên đường hành quân về Đại Từ – Thái Nguyên, giữa đêm khuya tĩnh lặng, ông bắt gặp đồng chí Chỉ huy Phạm Văn Oanh đang cặm cụi nghiên cứu tài liệu. Sau những ngày dài hành quân mệt mỏi, đồng chí thiếp đi lúc nào không hay. Ngọn đèn dầu leo lét bất ngờ bùng cháy, để lại những vết thương đau đớn.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, ông không kịp nghĩ cho bản thân. Ông lao tới, bế đồng chí Chỉ huy trên đôi tay rắn chắc của người lính trận, vượt quãng đường dài trong đêm tối, đưa sang bệnh xá Trung đoàn để cấp cứu. Con đường gập ghềnh, thân thể người chỉ huy nặng trĩu, từng bước chân như đè nặng lên lồng ngực, nhưng ông vẫn cắn răng tiến về phía trước. Năm dấu ngón tay in hằn dưới phần chân của Chỉ huy – vết hằn của sức nặng chiến tranh, của sự chịu đựng, và hơn hết là dấu ấn thiêng liêng của tình đồng đội sống chết có nhau.

Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng những câu chuyện như thế vẫn âm thầm cháy sáng. Đó là khúc tráng ca về một thế hệ đã dâng hiến trọn vẹn tuổi xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc; là ngọn lửa truyền thống thắp lên lòng yêu nước, tinh thần kỷ luật và nghĩa tình đồng chí – những giá trị không bao giờ phai nhạt trong dòng chảy của lịch sử dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn