Người có công giúp đỡ cách mạng

Ký ức màu xanh bên rặng dừa nước

Ông Võ Văn Kính. Bí danh “Năm”, sinh ngày 01/01/1954 (Chết năm 2025); Cấp bậc: Hạ sĩ (H1); Đơn vị tham gia chiến đấu: Sư đoàn 8.

30/03/2026Chi đoàn Công an xã Tân Thới (Công an xã Tân Thới, tỉnh Đồng Tháp)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sân trường rợp bóng những cây bàng, cây phượng đón cơn gió mát rượi thổi vào từ nhánh sông Tiền. Dưới sân, hàng trăm ánh mắt học sinh đang hướng về bác Năm – một cựu du kích từng vào sinh ra tử trên chiến trường Mỹ Tho, Gò Công năm xưa. Giọng bác trầm ấm, rặt chất giọng hào sảng của người miền Tây: "Các cháu à, quê hương Tiền Giang mình ngày nay trù phú, cây trái sum suê, nhưng để có được sự bình yên ấy, lớp cha ông đã phải bám từng gốc dừa nước, từng khúc sông để giữ đất." Bác Năm kể về những năm tháng ác liệt thời kháng chiến. Khác với đồi núi, chiến trường ở đây là sình lầy, kênh rạch chằng chịt. Bộ đội và du kích phải đối mặt với chiến thuật "hạm đội nhỏ trên sông" của địch. "Bác nhớ nhất là một đêm cuối năm, tiểu đội của bác nhận nhiệm vụ đánh chặn tàu tuần tra của địch để bảo vệ đường rút lui cho bà con thân nhân cán bộ tham gia cách mạng. Đêm đó, sương mù giăng kín mặt sông Cửa Tiểu. Bọn địch bắn pháo sáng rực cả một góc trời, đạn cày xới nát từng khóm bần, gốc dừa. Đồng đội của bác – chú Út, năm ấy mới vừa tròn đôi mươi. Trong lúc chống trả hỏa lực địch để yểm trợ cho đơn vị, chú Út đã trúng đạn..." Bác Năm ngừng lại, khóe mắt người lính già hằn sâu những nếp nhăn khẽ chớp. Cả sân trường vắng lặng, chỉ còn nghe tiếng lá xào xạc. "Trông chú ấy lúc đó thanh thản lắm. Chú ấy dúi vào tay bác chiếc vạt áo bà ba nhuốm máu, thều thào dặn: 'Anh Năm ở lại ráng đánh đuổi tụi nó, giữ lấy xóm làng mình cho bà con yên ổn làm ăn...' Rạng sáng hôm sau, dòng sông chở chú ấy đi mãi." Nhiều bạn học sinh ngồi dưới đã rưng rưng. Lịch sử không còn là những dòng chữ khô khan trong sách giáo khoa, mà hiện lên chân thực qua lời kể của người trong cuộc. Bác Năm hít một hơi dài, ánh mắt từ quá khứ dần thu về thực tại. Bác đưa tay chỉ về phía cổng trường, nơi có bóng dáng áo xanh mạ non quen thuộc đang túc trực làm nhiệm vụ bảo đảm an ninh cho buổi ngoại khóa.

"Thế hệ của bác đã hoàn thành sứ mệnh đánh giặc ngoại xâm. Nhưng trận chiến bảo vệ bình yên cho nhân dân thì chưa bao giờ dừng lại. Các cháu thấy không, để chúng ta có những đêm trăng thanh gió mát, có những ngày cắp sách đến trường vui vẻ, lại có những người lính thời bình đang lặng thầm tiếp bước. Đó là lực lượng Công an nhân dân, như các chú Công an xã Tân Thới quê mình đang ngày đêm bám địa bàn, thức cho dân ngủ ngon, gác cho dân vui chơi. Mỗi thời đại, sự hy sinh lại mang một dáng vẻ khác nhau, nhưng đều chung một lòng trung thành và tận tụy với nhân dân."

Bác Năm tiến lại gần hơn mép sân khấu, nở nụ cười hiền hậu:

"Ông cha ta đã giữ nước bằng máu xương. Các chú Công an đang giữ gìn sự bình yên bằng mồ hôi, công sức. Còn các cháu, thế hệ trẻ của quê hương, các cháu sẽ giữ nước và xây dựng đất nước bằng gì? Bằng trí tuệ và sự nỗ lực học tập từ ngày hôm nay. Các cháu có sẵn sàng không?"

"Dạ sẵn sàng!" - Tiếng đáp lời đồng thanh vang lên rộn rã, hòa vào tiếng sóng vỗ ngoài bến sông xa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ký ức màu xanh bên rặng dừa nước | Câu chuyện thời hoa lửa