Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

ký ức một đêm chiến đấu khốc liệt của ông Ngô Duy Thư

ký ức một đêm chiến đấu khốc liệt của ông Ngô Duy Thư

Phú Thọ17/03/2026Đoàn xã Vân Bán (Đoàn xã Vân Bán)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Ngô Duy Thư, sinh năm 1953. Đối với tôi, những năm tháng tham gia kháng chiến là quãng thời gian không thể nào quên của tuổi trẻ. Dù đã trải qua rất nhiều năm, nhưng mỗi khi nhắc lại, những kỷ niệm về chiến trường, về đồng đội vẫn hiện lên rõ ràng như mới hôm qua.

Tôi còn nhớ một đêm chiến đấu mà đến bây giờ mỗi lần nghĩ lại, trong lòng tôi vẫn dâng lên nhiều cảm xúc. Hôm ấy đơn vị chúng tôi được giao nhiệm vụ hành quân vào một khu vực rừng núi để bảo vệ tuyến đường vận chuyển quan trọng. Con đường ấy là nơi tiếp tế lương thực và vũ khí cho lực lượng ở phía trước, nên nếu bị cắt đứt thì sẽ ảnh hưởng rất lớn đến nhiệm vụ chung. Đêm hôm đó trời rất tối, chỉ có ánh trăng mờ chiếu qua những tán cây rừng. Chúng tôi lặng lẽ di chuyển, giữ khoảng cách với nhau để tránh bị phát hiện. Không khí yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng bước chân và tiếng lá rừng xào xạc. Khoảng nửa đêm, khi đơn vị vừa đến gần vị trí chốt giữ thì bất ngờ tiếng súng vang lên từ phía trước. Địch đã phát hiện ra chúng tôi. Chỉ trong chốc lát, cả khu rừng bừng sáng bởi những loạt đạn và ánh pháo. Trận chiến trong đêm diễn ra vô cùng căng thẳng. Tôi và đồng đội nhanh chóng tìm vị trí nấp sau những gốc cây lớn và bờ đất để tổ chức phản công. Trong bóng tối, việc quan sát rất khó khăn, nhưng nhờ sự phối hợp chặt chẽ và kinh nghiệm chiến đấu, chúng tôi vẫn giữ được đội hình. Có một khoảnh khắc mà tôi không bao giờ quên. Khi trận chiến đang diễn ra ác liệt, một người đồng đội bên cạnh tôi khẽ nói: “Cố gắng giữ vững vị trí nhé, rồi mai trời sẽ sáng.” Câu nói ấy khiến tôi nhớ mãi. Giữa lúc gian nguy nhất, chúng tôi vẫn tin rằng bình minh sẽ đến. Chính niềm tin ấy đã giúp chúng tôi kiên cường bám trụ suốt nhiều giờ liền. Đến gần sáng, khi ánh sáng bắt đầu le lói phía chân trời, trận chiến cũng dần lắng xuống. Địch buộc phải rút lui. Đơn vị chúng tôi vẫn giữ vững được tuyến đường quan trọng ấy. Sau trận chiến, chúng tôi ngồi bên nhau trong ánh sáng ban mai, ai nấy đều mệt mỏi nhưng trong lòng lại tràn đầy niềm vui vì đã hoàn thành nhiệm vụ. Những cái bắt tay, những ánh mắt động viên nhau lúc ấy là kỷ niệm mà tôi không bao giờ quên. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức ấy luôn nhắc nhở tôi về tình đồng đội, về lòng dũng cảm và tinh thần chiến đấu của người lính năm xưa. Tôi luôn mong rằng thế hệ trẻ hôm nay sẽ trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và tiếp tục phát huy truyền thống tốt đẹp của quê hương. Đối với tôi, được góp một phần nhỏ bé trong những năm tháng chiến đấu vì Tổ quốc là niềm tự hào lớn nhất của cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ký ức một đêm chiến đấu khốc liệt của ông Ngô Duy Thư | Câu chuyện thời hoa lửa