Cựu Thanh niên xung phong

Ký ức một thời

Tuyên Quang07/05/2026Hoàng Thị Hảo (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Bạch Xa)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở xã Bạch Xa năm ấy, cô gái Đinh Thị Dậu vừa tròn 18 tuổi. Dậu sinh ra trong một gia đình thuần nông, lớn lên giữa những đồi cọ, nương ngô và tiếng suối chảy hiền hòa của quê hương miền núi. Tuổi thơ của cô gắn với những buổi lên rẫy cùng cha mẹ, những đêm học bài dưới ánh đèn dầu leo lét và những câu chuyện về đất nước đang chìm trong khói lửa chiến tranh.

Năm đó, chiến sự ở miền Nam ngày càng ác liệt, đặc biệt tại Quảng Ngãi, nơi bom đạn ngày đêm tàn phá. Nghe tiếng loa truyền thanh kêu gọi thanh niên lên đường cứu nước, trong lòng Dậu bừng lên một quyết tâm mạnh mẽ. Dù mẹ lo lắng vì con gái còn quá trẻ, cô vẫn lặng lẽ viết đơn xin nhập ngũ bằng nét chữ còn run run:

“Con xin được góp sức mình cho Tổ quốc. Nếu tuổi trẻ không dám hy sinh lúc này thì sau này sẽ ân hận.”

Ngày khoác ba lô lên đường, cô gái nhỏ của xã Bạch Xa chỉ mang theo vài bộ quần áo bạc màu và chiếc khăn mẹ tự tay may. Dậu được điều vào chiến trường Quảng Ngãi, tham gia lực lượng thanh niên xung phong phục vụ kháng chiến. Những năm tháng ấy đầy gian khổ: mở đường trong mưa bom, tải lương thực, cứu thương giữa rừng sâu. Có những đêm cả đơn vị phải đào hầm trú ẩn dưới tiếng máy bay gầm rú, có hôm chỉ ăn vội nắm cơm với muối trắng rồi tiếp tục hành quân.

Nhưng giữa khó khăn, cô gái tuổi mười tám vẫn luôn lạc quan. Đồng đội nhớ mãi hình ảnh Dậu nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn, hay cất tiếng hát động viên mọi người giữa những chặng đường gian nan. Có lần, trong một trận bom bất ngờ, cô đã cùng đồng đội cứu được nhiều thương binh ra khỏi khu vực nguy hiểm. Tinh thần quả cảm ấy khiến ai cũng khâm phục.

Ngày đất nước hòa bình, Đinh Thị Dậu trở về quê hương với mái tóc đã sạm nắng và đôi bàn tay chai sần hơn trước. Rời chiến trường, bà lại bắt đầu cuộc sống mới từ hai bàn tay trắng. Bà lập gia đình với một người cùng quê hiền lành, chăm chỉ rồi sinh được năm người con. Cuộc sống thời hậu chiến còn nhiều thiếu thốn, nhưng bằng nghị lực của người từng đi qua bom đạn, bà cùng chồng chăm lo làm ăn, phát triển kinh tế gia đình. Từ mảnh đất đồi cằn cỗi năm nào, gia đình bà dần có cuộc sống ổn định, con cái được học hành trưởng thành.

Giờ đây, ở tuổi 75, bà Đinh Thị Dậu vẫn là người quen thuộc trong các phong trào của địa phương. Dáng người đã nhỏ bé hơn theo năm tháng nhưng giọng nói vẫn sang sảng, ánh mắt vẫn đầy nhiệt huyết. Là thành viên của Hội Cựu thanh niên xung phong xã, bà thường xuyên tham gia các hoạt động nghĩa tình đồng đội, gặp gỡ thanh niên và kể lại những năm tháng chiến tranh để nhắc nhở thế hệ trẻ về giá trị của hòa bình.

Mỗi dịp sinh hoạt đoàn thể hay ngày lễ lớn, người dân xã Bạch Xa lại thấy bà xuất hiện từ rất sớm, nhiệt tình vận động mọi người tham gia phong trào. Với lớp trẻ, bà không chỉ là một cựu thanh niên xung phong mà còn là ngọn lửa truyền cảm hứng về lòng yêu nước, ý chí vượt khó và tinh thần sống có trách nhiệm với quê hương.

Cuộc đời bà Đinh Thị Dậu là hành trình đẹp của một người phụ nữ Việt Nam bình dị: từ cô gái tuổi mười tám viết đơn ra chiến trường đến người mẹ, người bà mẫu mực giữa đời thường; từ người thanh niên xung phong năm nào đến người vẫn miệt mài “giữ lửa” cho quê hương hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn