Bài viết

Ký ức một thời của bố

Ninh Bình07/05/2026Nguyễn Thị Dung (xã Thanh Bình)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

KÝ ỨC MỘT THỜI HOA LỬA CỦA BỐ

Trong những buổi chiều yên bình nơi quê nhà, khi ánh nắng nhẹ nhàng trải xuống sân, tôi thường ngồi bên bố, lặng nghe những câu chuyện của một thời đã xa. Bố tôi một người đàn ông giản dị, ít nói, nhưng trong ánh mắt luôn ẩn chứa chiều sâu của những năm tháng từng trải. Đó là những ký ức của một thời hoa lửa, một thời tuổi trẻ mà bố đã gửi trọn cho Tổ quốc.

Tháng 12 năm 1972, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, bố tôi khi ấy chỉ là một chàng trai trẻ đã lên đường nhập ngũ. Rời xa gia đình, rời xa quê hương, bố mang theo trong tim lý tưởng cao đẹp: chiến đấu vì độc lập, tự do của dân tộc, vì ngày đất nước được thống nhất. Không có những lời chia tay dài, chỉ có niềm tin và ý chí của tuổi trẻ. Những bước chân của bố khi ấy tuy còn non trẻ nhưng lại vô cùng vững vàng.Những năm tháng chiến đấu ở chiến trường miền Nam là chuỗi ngày gian khổ mà bố không bao giờ quên. Đó là những ngày hành quân băng rừng, vượt suối, đối mặt với bom đạn, với đói khát và thiếu thốn. Có những đêm nằm giữa rừng sâu, tiếng bom nổ vọng lại từ xa, cái chết tưởng chừng rất gần. Nhiều đồng đội của bố đã ngã xuống, mãi mãi không trở về. Mỗi mất mát ấy đều khắc sâu trong tim bố, nhưng cũng chính từ đó, ý chí chiến đấu càng trở nên mạnh mẽ hơn. Với bố và những người lính, chiến đấu không chỉ là nhiệm vụ mà còn là niềm tin vào một ngày mai hòa bình.

Sau ngày đất nước thống nhất, chưa kịp trở về với cuộc sống bình yên, bố lại tiếp tục lên đường làm nhiệm vụ mới. Từ tháng 7 năm 1978 đến tháng 8 năm 1979, bố tham gia bảo vệ biên giới phía Nam. Không chỉ giữ gìn từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc, bố còn làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia. Trong những năm tháng ấy, bố cùng đồng đội đã góp phần giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi chế độ diệt chủng tàn bạo của Pôn Pốt, đồng thời hỗ trợ xây dựng lại chính quyền, ổn định cuộc sống. Đó là những ngày tháng gian khổ nhưng đầy tự hào, thể hiện tinh thần quốc tế cao cả và tình người sâu sắc của người lính Việt Nam.

Tháng 9 năm 1979, bố tiếp tục nhận lệnh điều động ra phía Bắc, tham gia bảo vệ biên giới tại Cao Bằng, Lạng Sơn. Nơi biên cương xa xôi, điều kiện sống vô cùng khắc nghiệt: mùa đông lạnh buốt, địa hình hiểm trở, cuộc sống thiếu thốn đủ bề. Nhưng bố và đồng đội vẫn kiên cường bám trụ. Bố từng nói: “Đứng nơi biên giới, mỗi tấc đất đều là máu xương của cha ông, không thể lùi bước.” Chính tinh thần ấy đã giúp các anh giữ vững biên cương, bảo vệ bình yên cho đất nước.

Đến tháng 8 năm 1983, vì hoàn cảnh gia đình, bố được phục viên trở về quê hương. Rời quân ngũ, bố trở lại với cuộc sống đời thường, bắt đầu từ những công việc giản dị như làm ruộng, chăm lo gia đình. Không còn tiếng súng, không còn những ngày hành quân, nhưng trong con người bố vẫn vẹn nguyên phẩm chất của một người lính: kiên cường, kỷ luật, sống trách nhiệm và giàu tình yêu thương.

Những câu chuyện về một thời hoa lửa của bố không chỉ khiến tôi xúc động mà còn làm dâng lên trong lòng một niềm yêu thương và khâm phục sâu sắc. Tôi yêu bố không chỉ vì bố là người sinh thành, nuôi dưỡng tôi lớn khôn, mà còn bởi bố là một người lính đã sống một cuộc đời thật đẹp – giản dị mà cao cả.

Nhìn bố của hôm nay – một người nông dân chân chất, cần mẫn với ruộng đồng, ít nói và không bao giờ kể công – ít ai có thể hình dung rằng bố đã từng đi qua những năm tháng chiến tranh ác liệt đến thế. Bố không nói nhiều về những chiến công, nhưng chính sự im lặng ấy lại khiến tôi càng thêm kính trọng. Bố dạy tôi bằng chính cuộc sống của mình: sống trung thực, biết chịu trách nhiệm, biết yêu thương và sẻ chia.

Có những lúc tôi tự hỏi: điều gì đã giúp một chàng trai trẻ năm ấy có thể vượt qua tất cả những gian khổ, hiểm nguy? Và tôi hiểu rằng, đó chính là tình yêu Tổ quốc, là lòng dũng cảm và ý chí kiên cường của thế hệ cha anh. Chính điều đó khiến tôi vô cùng tự hào khi được là con của bố.

Tình yêu dành cho bố trong tôi không ồn ào, mà âm thầm và sâu lắng. Đó là sự quan tâm trong những điều nhỏ bé hằng ngày, là mong muốn được làm bố vui lòng, là khát khao được trở thành người có ích như bố. Tôi khâm phục bố không chỉ vì những gì bố đã trải qua trong chiến tranh, mà còn vì cách bố sống sau chiến tranh – mạnh mẽ, bền bỉ và đầy trách nhiệm. Bố chính là tấm gương sáng để tôi noi theo, là nguồn động lực để tôi cố gắng mỗi ngày. Tôi hiểu rằng, cuộc sống hôm nay mà tôi đang có được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu của những người như bố. Vì vậy, tôi tự nhủ phải sống tốt hơn, học tập chăm chỉ hơn, sống có trách nhiệm hơn để xứng đáng với sự hy sinh ấy.

Ký ức một thời hoa lửa của bố không chỉ là câu chuyện của riêng gia đình tôi, mà còn là một phần của lịch sử dân tộc – một lịch sử được viết nên bằng lòng dũng cảm, sự hy sinh và tình yêu nước bất diệt. Và với tôi, đó sẽ mãi là niềm tự hào, là ngọn lửa thiêng liêng soi sáng con đường phía trước.

Người viết

Đỗ Thị Tam

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ký ức một thời của bố | Câu chuyện thời hoa lửa