KÝ ỨC MỘT THỜI HOA LỬA
Trong căn nhà nhỏ giữa quê hương Khánh Thiện, bác Trần Văn Hùng, một cựu chiến binh đã ngoài 70 tuổi, chậm rãi kể lại những ký ức của một thời bom đạn. Giọng bác trầm ấm, ánh mắt xa xăm như đang sống lại những năm tháng tuổi trẻ nơi chiến trường.
Bác kể, năm 1972, khi vừa tròn 20 tuổi, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bác tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày rời quê, hành trang chỉ là vài bộ quần áo, một lá thư của mẹ và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước thống nhất.
“Ngày ấy gian khổ lắm cháu ạ,” bác Hùng chậm rãi nói. “Có những đêm hành quân xuyên rừng, trời mưa như trút, quần áo ướt sũng, chân lấm bùn nhưng anh em vẫn động viên nhau cố gắng tiến về phía trước.”
Bác nhớ nhất là một trận chiến ác liệt ở chiến trường miền Nam. Đơn vị của bác nhận nhiệm vụ giữ chốt để bảo vệ tuyến đường tiếp tế cho lực lượng phía trước. Đêm hôm ấy, tiếng pháo nổ dồn dập, đất trời rung chuyển.
Giữa làn khói mù mịt, người đồng đội thân thiết của bác bị thương. Không một chút do dự, bác cùng đồng đội lao ra giữa làn đạn để đưa anh về nơi an toàn.
Bác xúc động kể:
“Lúc đó chỉ nghĩ đơn giản là phải cứu đồng đội, không ai nghĩ đến hiểm nguy cho bản thân.”
May mắn, sau trận chiến ấy, đơn vị hoàn thành nhiệm vụ. Dù mất mát, hy sinh là điều không tránh khỏi, nhưng trong lòng những người lính luôn cháy bỏng niềm tin vào chiến thắng.
Ngày 30/4/1975, khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, đất nước thống nhất, bác Hùng cùng đồng đội đã ôm chầm lấy nhau giữa niềm vui vỡ òa. Những giọt nước mắt của hạnh phúc, của nhớ thương đồng đội đã ngã xuống, hòa cùng niềm tự hào dân tộc.
Trở về quê hương Khánh Thiện sau chiến tranh, bác tiếp tục lao động, xây dựng gia đình và góp sức dựng xây quê hương ngày càng phát triển.
Mỗi lần kể lại câu chuyện năm xưa, bác luôn nhắn nhủ thế hệ trẻ:
“Các cháu hôm nay được sống trong hòa bình, càng phải trân trọng, cố gắng học tập và cống hiến cho quê hương, đất nước.”



