Ký ức một thời hoa lửa
Bà Trần Thị Ngoan, cựu thanh niên xung phong (TNXP), 77 tuổi ở xã Yên Lâm (Hàm Yên), bắt đầu câu chuyện đời mình từ một buổi chiều năm 1965, ngày bà trốn gia đình đi TNXP, mang theo trái tim đầy nhiệt huyết của tuổi 18.
Từ những điểm nóng như cầu Hàm Rồng, cầu Tào Xuyên (Thanh Hóa) đến cầu Lai Vu, Phú Lương (Hải Dương), rồi chuyển sang bảo vệ cầu Tam Bạc (Hải Phòng), bà cùng đồng đội đã không quản hiểm nguy, san lấp hố bom dưới mưa bom, bão đạn, giữ cho những cây cầu huyết mạch không bị cắt đứt. Nhưng dấu chân TNXP của bà chưa dừng lại ở đó, năm 1968, bà được điều động vào Trường Sơn.
Trên đường 20 Quyết Thắng, nơi 15 phút lại bị rung chuyển bởi đạn bom, bà cùng đồng đội thoăn thoắt san lấp hố bom, thông đường cho những đoàn xe chở thuốc men, lương thực thực phẩm, tải thương, tiếp tế vào chi viện cho chiến trường. Bà Ngoan có 5 năm trong lực lượng TNXP. Năm 1966, một năm sau khi bà trốn gia đình đi TNXP, nhận tin dữ mẹ mất, bà trở về, nhưng đã không kịp chịu tang mẹ...
Tri ân những người từng góp sức mình vào thắng lợi chung của dân tộc, để non sông thu về một mối, năm 2022, huyện Hàm Yên đã tổ chức cho cựu TNXP về thăm lại chiến trường xưa. Bà lại được về thăm những địa danh thân thương gắn với cả thời tuổi trẻ của mình như: Quảng Bình, Quảng Trị, Ngã ba Đồng Lộc, Nghĩa trang Trường Sơn, Nghĩa trang đường 9, Thành cổ Quảng Trị... thắp cho đồng đội nén hương, bà rưng rưng bảo: đồng đội tôi xanh mãi một khoảng trời con gái. Họ mãi mãi tuổi 20.



