Ký ức một thời hoa lửa
Nhắc đến ông Lò Văn Pành, sinh năm 1936 ở xã Gia Hội, nhiều người cao tuổi trong vùng vẫn nhớ hình ảnh người lính hiền lành nhưng đầy nghị lực. Tháng 7 năm 1954, khi đất nước vừa bước vào giai đoạn mới, ông lên đường nhập ngũ với khát vọng được cống hiến tuổi trẻ cho quê hương.
Những năm trong quân ngũ là quãng thời gian không thể nào quên đối với ông. Có lần đơn vị hành quân nhiều ngày giữa mưa rừng, lương thực cạn dần, ai nấy đều mệt mỏi. Thế nhưng ông Pành vẫn động viên đồng đội bằng những câu hát dân ca Thái quê mình. Tiếng hát giữa núi rừng khiến mọi người thêm vững lòng vượt qua khó khăn.
Ông từng tâm sự rằng điều quý giá nhất của đời lính không phải là huân chương hay thành tích, mà chính là tình đồng chí, đồng đội. Những người lính trẻ ngày ấy cùng nhau chia từng ngụm nước, từng tấm chăn mỏng và luôn sẵn sàng hy sinh vì nhau.
Khi chiến tranh đã lùi xa, ông trở về xây dựng cuộc sống mới tại quê hương Gia Hội. Mỗi lần kể lại ký ức quân ngũ cho con cháu nghe, ánh mắt ông vẫn ánh lên niềm tự hào về một thời tuổi trẻ cống hiến cho đất nước. Câu chuyện của ông là minh chứng cho tinh thần yêu nước và ý chí kiên cường của thế hệ thanh niên Việt Nam trong những năm tháng hoa lửa.


