Bài viết

KÝ ỨC MỘT THỜI HOA LỬA

Bài viết là lời kể chân thực của ông Nguyễn Văn Bảy, một người con quê hương xã Lục Sĩ Thành, huyện Trà Ôn, tỉnh Vĩnh Long, về quá trình tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Từ khi còn là một thanh niên trẻ tuổi tham gia lực lượng du kích địa phương, ông đã trải qua nhiều nhiệm vụ gian khổ, nguy hiểm, cùng đồng đội chiến đấu bảo vệ quê hương. Qua những kỷ niệm về tình quân dân, tinh thần chiến đấu kiên cường và niềm vui ngày đất nước thống nhất năm 1975, bài viết thể hiện lòng yêu nước, sự hy

Vĩnh Long05/06/2026Xã Đoàn Lục Sĩ Thành (xã Đoàn Lục Sĩ Thành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Nguyễn Văn Bảy, sinh năm 1948 tại xã Lục Sĩ Thành, tỉnh Vĩnh Long. Năm nay tuổi đã ngoài bảy mươi, mái tóc bạc trắng theo năm tháng, nhưng những ký ức về những năm tháng kháng chiến chống Mỹ vẫn còn in đậm trong tâm trí tôi như mới ngày hôm qua.

Tôi sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo bên dòng sông Hậu. Tuổi thơ của tôi gắn liền với ruộng lúa, vườn cây và những buổi chăn trâu trên cánh đồng quê. Thế nhưng, chiến tranh đã cướp đi những ngày tháng yên bình ấy. Chứng kiến cảnh quê hương bị bom đạn tàn phá, nhiều người dân vô tội bị bắt bớ, tôi sớm nuôi trong lòng ý chí tham gia cách mạng.

Năm 1965, khi vừa tròn 17 tuổi, tôi được các anh cán bộ địa phương giác ngộ và tham gia lực lượng du kích xã. Những ngày đầu, nhiệm vụ của tôi chủ yếu là canh gác, liên lạc và đưa thư từ, tài liệu cho cán bộ hoạt động bí mật. Công việc tuy đơn giản nhưng vô cùng nguy hiểm. Có những đêm tôi phải chèo xuồng len lỏi qua các con rạch tối đen để chuyển tài liệu, chỉ cần sơ suất là có thể bị địch phát hiện.

Đến năm 1968, sau cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân, tôi chính thức được kết nạp vào lực lượng vũ trang địa phương. Cùng đồng đội, tôi tham gia nhiều trận đánh nhỏ trên địa bàn huyện Trà Ôn. Chúng tôi thường lợi dụng địa hình sông nước, vườn cây rậm rạp để phục kích các cuộc càn quét của địch.

Điều tôi nhớ nhất là một trận đánh vào cuối năm 1969. Hôm đó, đơn vị nhận tin một toán lính địch sẽ đi tuần qua khu vực ven sông thuộc xã Lục Sĩ Thành. Chúng tôi bí mật bố trí trận địa từ sáng sớm. Khi địch lọt vào khu vực phục kích, anh em đồng loạt nổ súng. Trận đánh diễn ra rất nhanh nhưng quyết liệt. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, chúng tôi rút lui an toàn nhờ sự che chở của bà con trong vùng.

Trong những năm tháng ấy, tình quân dân là điều khiến tôi xúc động nhất. Bà con dù cuộc sống còn nhiều thiếu thốn nhưng luôn sẵn sàng nhường cho bộ đội từng lon gạo, từng củ khoai. Nhiều má, nhiều dì xem chúng tôi như con cháu trong nhà. Có lần đơn vị tôi bị địch truy lùng gắt gao, một gia đình trong xã đã đào hầm bí mật dưới nền nhà để che giấu chúng tôi suốt nhiều ngày liền. Nghĩ lại, tôi vẫn biết ơn vô cùng.

Năm 1972, trong một trận càn lớn của địch tại khu vực giáp ranh các xã trong huyện Trà Ôn, tôi bị thương ở chân do mảnh đạn. Sau thời gian điều trị, tôi tiếp tục trở lại đơn vị chiến đấu. Dù gian khổ, thiếu thốn và luôn đối mặt với hiểm nguy, nhưng anh em chúng tôi đều tin tưởng ngày đất nước thống nhất sẽ đến.

Và rồi mùa xuân năm 1975 đã trở thành dấu mốc không thể nào quên. Khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, cả đơn vị ôm chầm lấy nhau trong niềm vui vỡ òa. Bao năm chiến đấu, bao đồng đội đã ngã xuống, cuối cùng cũng đổi lấy ngày đất nước hòa bình, non sông liền một dải.

Đến nay, mỗi lần nhìn những con đường bê tông khang trang, những ngôi trường mới mọc lên trên quê hương Lục Sĩ Thành, tôi lại nhớ về những đồng đội năm xưa. Họ đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi chiến trường để thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình. Đó là ký ức mà tôi luôn trân trọng và kể lại cho con cháu nghe, để các thế hệ sau hiểu rằng độc lập, tự do của dân tộc đã được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của những người đi trước

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn