Cựu Thanh niên xung phong

KÝ ỨC MỘT THỜI HOA LỬA

Những buổi chiều yên bình nơi ấp Thạnh Hưng, xã Phú Quới, người ta vẫn thường thấy chú Diệp Anh Tuấn ngồi trước hiên nhà trò chuyện cùng bà con lối xóm. Ít ai biết rằng đằng sau dáng vẻ hiền hòa của người cán bộ ấp hôm nay là cả một quãng đời tuổi trẻ gắn liền với những năm tháng chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam của Tổ quốc.

Vĩnh Long24/06/2026BCH LCĐ Khoa Luật - Trường Đại học Cửu Long (Đoàn Trường Đại học Cửu Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chú Tuấn sinh năm 1955 tại thị trấn Long Hồ. Cũng như bao thanh niên lớn lên trong giai đoạn đất nước còn nhiều biến động, chú sớm ý thức được trách nhiệm của mình đối với quê hương. Năm 1978, khi tình hình biên giới Tây Nam trở nên căng thẳng, chú tình nguyện tham gia lực lượng Thanh niên Xung phong huyện Long Hồ.

Nhớ lại ngày lên đường, chú kể rằng khi ấy mình chỉ mới ngoài hai mươi tuổi. Tuổi trẻ đầy nhiệt huyết và lòng yêu nước đã thôi thúc chú cùng nhiều thanh niên khác gác lại cuộc sống riêng để nhận nhiệm vụ.

Tại đơn vị, chú được phân công làm Thư ký quân số thuộc Trung đoàn 1 Thanh niên Xung phong. Công việc hằng ngày là theo dõi quân số, tổng hợp báo cáo và hỗ trợ công tác quản lý lực lượng. Thế nhưng, trong điều kiện chiến tranh, không ai chỉ làm riêng phần việc của mình. Ngoài nhiệm vụ chuyên môn, chú cùng đồng đội còn tham gia vận chuyển lương thực, tải đạn, đào công sự và phục vụ chiến đấu.

Những ngày tháng trên chiến trường là chuỗi ký ức mà chú không thể nào quên. Đó là những đêm hành quân trong bóng tối, những bữa cơm vội vàng giữa tiếng súng và cả những lần đối mặt với hiểm nguy cận kề. Gian khổ là vậy nhưng không ai chùn bước. Trong suy nghĩ của những người thanh niên năm ấy, được góp sức bảo vệ biên cương Tổ quốc là niềm tự hào lớn lao.

Điều khiến chú nhớ nhất là thời điểm đầu tháng 1 năm 1979, khi chiến dịch phản công trên chiến trường biên giới Tây Nam diễn ra quyết liệt. Tiếng pháo, tiếng súng vang dội khắp nơi. Không khí chiến trường căng thẳng nhưng cũng đầy quyết tâm. Tất cả đều hướng về mục tiêu chung là bảo vệ Tổ quốc và giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi họa diệt chủng.

Rồi tin vui chiến thắng được truyền về. Phnom Penh được giải phóng. Những người lính trẻ năm ấy vỡ òa trong niềm vui. Nhưng niềm vui ấy cũng xen lẫn những mất mát không thể nào quên.

Giọng chú Tuấn chùng xuống khi nhắc đến đồng chí Mạc Tuấn Sơn – người đồng đội thân thiết đã hy sinh trong chiến dịch. Dù thời gian đã trôi qua hàng chục năm, chú vẫn nhớ như in khoảnh khắc nhận tin anh Sơn bị thương nặng rồi mãi mãi không trở về.

"Chiến tranh qua rồi nhưng hình ảnh những người đồng đội đã ngã xuống thì không bao giờ quên được," chú xúc động chia sẻ.

Sau ngày hoàn thành nhiệm vụ, chú trở về quê hương, tiếp tục lao động, cống hiến và xây dựng cuộc sống mới. Những năm tháng chiến tranh đã rèn luyện cho chú ý chí, tinh thần trách nhiệm và lòng tận tụy với cộng đồng. Đến nay, với vai trò Đội trưởng Văn phòng ấp Thạnh Hưng, chú vẫn luôn gương mẫu trong mọi phong trào của địa phương.

Nghe chú kể chuyện, tôi cảm nhận được rằng điều còn lại sau chiến tranh không chỉ là những ký ức về bom đạn mà còn là tình đồng đội, lòng yêu nước và niềm tự hào được sống, được cống hiến cho Tổ quốc. Tuổi trẻ của chú Diệp Anh Tuấn đã đi qua trong khói lửa, nhưng những giá trị mà thế hệ ấy để lại vẫn luôn tỏa sáng, trở thành nguồn động lực để thế hệ hôm nay tiếp tục sống có trách nhiệm, có lý tưởng và biết trân trọng hòa bình.

Câu chuyện của chú không đơn thuần là câu chuyện của một cá nhân, mà còn là câu chuyện của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam đã sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân cho đất nước. Những ký ức ấy sẽ mãi là ngọn lửa truyền cảm hứng cho các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn