Ký ức một thời hoa lửa
Giữa nhịp sống yên bình ở xã Lê Quý Đôn hôm nay, khó ai hình dung rằng hơn nửa thế kỷ trước, từ mảnh đất này, nhiều chàng trai tuổi mười tám, đôi mươi đã rời quê hương, khoác ba lô lên đường ra trận với khát vọng hòa bình và trách nhiệm thiêng liêng với Tổ quốc. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong ký ức của những người lính năm xưa, tiếng bom đạn, những cuộc hành quân xuyên rừng và tình đồng đội nơi chiến trường vẫn vẹn nguyên như mới hôm qua.

Trở về từ khói lửa Tây Nguyên
Trong không khí hướng về kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 - 30/4/2026), chúng tôi đến thăm cựu chiến binh (CCB) Trần Đình Quán, thôn Kiều Trai, xã Lê Quý Đôn. Hơn 50 năm đã trôi qua, nhưng ký ức về những ngày hành quân, chiến đấu giữa chiến trường Tây Nguyên vẫn in đậm trong tâm trí của ông.
Ông Quán nhớ lại: Ngày 28/5/1969, khi vừa tròn 19 tuổi, tôi lên đường nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện tại Hà Bắc, tôi cùng đồng đội hành quân vào miền Nam. Hành quân dài lắm, đi ròng rã qua rừng núi, ai cũng mệt nhưng không ai nản. Lúc ấy chỉ mong sớm tới chiến trường để được chiến đấu. Tháng 5/1970, tôi có mặt tại Mặt trận Tây Nguyên, trực tiếp tham gia nhiều trận đánh ác liệt tại Kon Tum và Gia Lai. Năm 1971, tôi bị thương lần đầu ở đùi. Bị thương xong, điều trị một thời gian là tôi xin trở lại đơn vị ngay. Sau đó, tôi được cử đi học trường sĩ quan trong 9 tháng. Năm 1972, tôi trở về chiến trường với cương vị Đại đội phó.

Ký ức sâu đậm nhất trong đời lính của ông là trận chiến tại Đồi Tròn - Trung Nghĩa năm 1973, khu vực giáp ranh Kon Tum và Gia Lai. Ngày 25/6/1973, khi Đại đội trưởng bị thương trong lúc đi trinh sát địa hình, ông Quán được giao trực tiếp chỉ huy chốt giữ ngọn đồi. Trận ấy kéo dài hơn 70 ngày đêm. Bom pháo dội xuống liên tục, rừng xanh thành đồi trọc hết. Đất đá bị cày nát, anh em vừa chiến đấu vừa cố giữ chốt. Sự khốc liệt của chiến trường khiến quân số đơn vị hao hụt nhanh chóng. Từ một đại đội đủ quân số, sau nhiều đợt giao tranh chỉ còn lại hơn chục người. Có lúc trên chốt chỉ còn vài anh em, nhưng không ai nghĩ đến chuyện rút lui. Chiều tối 30/8/1973, trong một trận pháo kích dữ dội, ông Quán bị thương nặng và mất đi một cánh tay.
Ông Quán chia sẻ: Tôi còn sống trở về đã là may mắn. Nhiều đồng đội của tôi đã nằm lại mãi mãi ở Đồi Tròn. Chiến tranh đã qua, điều tôi vui nhất là được thấy quê hương yên bình, thế hệ trẻ được sống trong hòa bình mà chúng tôi đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân.



