Anh hùng Lực lượng vũ trang

KÝ ỨC MỘT THỜI HOA LỬA -CÔ DÂN QUÂN TUỔI 19

Có một câu nói rất nổi tiếng mà khi nhắc đến có lẽ không ai là không biết về Anh hùng LLVTND Ngô Thị Tuyển-“o du kích” nhỏ bé làm nên những điều phi thường của dân tộc Việt Nam “đây không phải là vác đạn mà đây là vác cả tổ quốc trên vai”.

Hưng Yên30/11/2025Nguyễn Minh Tuấn (Trường đại học Y dược Thái bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
KÝ ỨC MỘT THỜI HOA LỬA -CÔ DÂN QUÂN TUỔI 19

Hơn nửa thế kỉ đã trôi qua ,chiến tranh đã qua đi nhưng nỗi đau và ký ức về một thời bon rơi đạn nổ,về một thời hoa lửa thì vẫn mãi còn đó.Đó là những tháng năm con người tạc nên lịch sử bằng xương máu anh hùng ,những tháng năm “quyết tử cho tổ quốc quyết sinh”, hay những ngày “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”,những ngày “ra đi để bảo tồn núi song nước Việt”,…và cũng là những năm tháng mà có chàng trai,cô gái lứa đôi mươi đã gác lại giấy bút,ra chiến trận để bảo vệ Tổ quốc.

Cô dân quân 19 tuổi khi ấy “vác cả tổ quốc trên vai” Có một câu nói rất nổi tiếng mà khi nhắc đến có lẽ không ai là không biết về Anh hùng LLVTND Ngô Thị Tuyển-“o du kích” nhỏ bé làm nên những điều phi thường của dân tộc Việt Nam “đây không phải là vác đạn mà đây là vác cả tổ quốc trên vai”. Anh hùng Ngô Thị Tuyển sinh năm 1946, ở làng Nam Ngạn(nay là phường Nam Ngạn,thành phố Thanh Hoá) ,trong một gia đình nghèo có sáu anh chị em. Khi chiến tranh leo thang và khu vực Hàm Rồng trở thành mục tiêu thường xuyên bị máy bay Mỹ oanh kích.Bằng tình yêu nước ,ý chí quyết tâm mạnh mẽ cô gái nhỏ bé phi thường năm ấy đã tình nguyện tham gia dân quân ,tình nguyện tiếp tế đạn dược cho bộ đội. Trong ngày 2 ngày 3 và ngày 4/4/1965 đế quốc Mỹ đã cho nhiều tốp máy bay đến bắn phá ác liệt khu vực Nam Ngạn -Hàm Rồng . Ngày 4/4/1965 , khi đang làm nhiệm vụ ,đoàn quân của bà gặp một chiếc tàu hải quân yêu cầu dân quân giúp vận chuyển vỏ đạn lên bờ và tiếp tế đạn lên tàu. Khi ấy có 2 hòm đạn đai sắt móc chặt vào nhau ,anh em dùng thuổng bật ra để vác nhưng chưa được .Sợ chậm trễ ảnh hưởng đến chiến đấu ,bà Tuyển nói “các anh ,các bác cứ nâng lên vai cho em vác” Cứ như vậy , bằng sự quyết tâm và dũng cảm nữ anh hùng xứ Thanh vác luôn 2 hòm đạn nặng 98kg nặng gấp đôi trọng lượng cơ thể của mình.Người con gái phi thường đó khi ấy chỉ vừa 19 tuổi nhưng thứ bà gánh trên lưng không chỉ đơn thuần là hòm đạn mà có lẽ đó là “cả Tổ quốc”. “Chính tôi cũng chẳng biết làm sao mình nhỏ bé thế mà lại có thể vác được 2 hòm đạn 98kg. Sau này ,tôi bị chấn thương cột sống , mỗi khi trái gió trở trời là lại đau lắm “ Bà chia sẻ. Sau sự kiện này,khi các nhà báo nước ngoài không tin đã đề nghị bà làm lại cho họ xem.Bằng tất cả sức mạnh,lòng tự trọng bà thậm chí đã vác trên vai 1 bao gạo và 1 bao khoai tây .Khi cân lên thì 2 bao này nặng 105kg.Lúc này, chính sự gan góc, phi thường của bà đã khiến họ phải hoàn toàn thán phục. Thậm chí , sau này nhà văn người Mỹ Karen Tuner cũng đã dành nhiều tháng để viết cuốn sách về chiến tranh Việt Nam mang tên “Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh” trong đó có kể về sự kiện vác đạn của bà. “ Dân tộc Việt-một dân tộc luôn luôn yêu chuộng hoà bình nhưng cũng chẳng hề biết sợ là gì.Một dân tộc mà ở đó thiếu niên là dũng sĩ ,phụ nữ là anh hùng,người già là những chiến binh.Anh hùng Ngô Thị Tuyển đã trở thành biểu tượng của sức mạnh phi thường và tinh thần bất khuất của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh.Câu chuyện của bà không chỉ là niềm tự hào mà còn là ngọn lửa truyền cảm hứng cho thế hệ sau.”-Minh sử Việt.

Nguồn tham khảo: Thời báo VTV

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn