Ký ức một "thời hoa lửa" của CCB Phạm Xuân Thệ về Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử.
Cựu chiến binh Phạm Xuân Thệ (sinh năm 1947, quê Thanh Hóa) là sĩ quan trực tiếp tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh năm 1975. Ông thuộc Trung đoàn 66, Sư đoàn 304, Quân đoàn 2, được giao nhiệm vụ tiến công vào cơ quan đầu não chính quyền Sài Gòn. Sáng 30/4/1975, quân giải phóng tiến vào Dinh Độc Lập. Tại đây, Tổng thống Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng vô điều kiện, đánh dấu sự kết thúc chiến tranh và thống nhất đất nước. Sau chiến tranh, ông tiếp tục phục vụ trong quân đội và được phong quân hàm T
Ký ức một “thời hoa lửa” của CCB Phạm Xuân Thệ về Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử.
Họ và tên đầy đủ của Nhân chứng: Phạm Xuân Thệ
Năm sinh của Nhân chứng: 1947
Quê quán của Nhân chứng: Thanh Hóa
Phân loại Nhân chứng: Sĩ quan Quân đội nhân dân Việt Nam, trực tiếp tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh năm 1975.
Tháng Tư về, trong không khí cả nước hân hoan kỷ niệm Ngày Giải phóng miền Nam, những người lính năm xưa lại lặng lẽ nhớ về một thời “hoa lửa”. Với Trung tướng Phạm Xuân Thệ, ký ức mùa Xuân năm 1975 không chỉ là những trận đánh ác liệt mà còn là khoảnh khắc thiêng liêng khi đất nước thu về một mối.
Ông nhớ lại, sau thắng lợi ở Tây Nguyên, Huế và Đà Nẵng, toàn quân bước vào giai đoạn quyết chiến chiến lược. Mệnh lệnh được quán triệt với tinh thần “thần tốc, táo bạo” theo chỉ đạo của Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Ai cũng hiểu thời cơ lịch sử đã đến, và nhiệm vụ phía trước là tiến nhanh, tiến mạnh về Sài Gòn.
Ngày 26/4/1975, Chiến dịch Hồ Chí Minh chính thức mở màn dưới sự chỉ huy của Đại tướng Văn Tiến Dũng. Năm cánh quân lớn đồng loạt tiến công, siết chặt vòng vây quanh Sài Gòn. Không khí chiến trường khi ấy khẩn trương từng giờ, từng phút.
Đơn vị của ông Thệ – Trung đoàn 66, Sư đoàn 304, Quân đoàn 2 – được giao nhiệm vụ đánh chiếm cơ quan đầu não của chính quyền Sài Gòn. Đêm 29/4, cán bộ, chiến sĩ gần như không ai chợp mắt. Ai cũng ý thức rõ rằng phía trước là trận đánh cuối cùng, mang ý nghĩa quyết định.
Sáng 30/4/1975, đội hình tiến công thọc sâu vào nội đô. Khoảng 11 giờ 30 phút, xe tăng quân giải phóng húc đổ cổng Dinh Độc Lập. Bộ binh nhanh chóng kiểm soát toàn bộ khu vực bên trong, bảo đảm an toàn tuyệt đối.
Trong phòng khánh tiết, Tổng thống chính quyền Sài Gòn là Dương Văn Minh cùng nội các đang chờ. Trước đề nghị “bàn giao chính quyền”, phía quân giải phóng khẳng định rõ: chỉ chấp nhận đầu hàng vô điều kiện. Sau đó, ông Phạm Xuân Thệ cùng đồng đội áp giải Dương Văn Minh ra Đài phát thanh Sài Gòn để đọc lời tuyên bố đầu hàng.
Khi bản tuyên bố được phát đi, chiến tranh chính thức khép lại. Thành phố dần lắng tiếng súng, người dân bước ra hai bên đường với ánh mắt vừa hồi hộp vừa mừng rỡ. Những người lính trẻ sau bao năm chiến đấu cuối cùng cũng được chứng kiến ngày toàn thắng
Nhớ về giây phút ấy, ông từng chia sẻ rằng niềm vui chiến thắng xen lẫn sự nghẹn ngào. Trong khoảnh khắc lịch sử ấy, ông nghĩ nhiều đến những đồng đội đã ngã xuống trước ngày thống nhất. Chiến thắng không chỉ là niềm tự hào, mà còn là sự tri ân sâu sắc
đối với những người đã hy sinh vì độc lập dân tộc.
Sau ngày 30/4/1975, ông tiếp tục phục vụ lâu dài trong quân đội và sau này được phong quân hàm Trung tướng. Hơn bốn thập kỷ đã trôi qua, nhưng ký ức về mùa Xuân năm 1975 vẫn nguyên vẹn trong tâm trí ông như vừa mới hôm qua.
“Thời gian có thể làm thay đổi nhiều điều,” ông từng nhấn mạnh, “nhưng giá trị của hòa bình và độc lập thì không bao giờ thay đổi. Thế hệ hôm nay phải biết trân trọng những gì cha anh đã đánh đổi bằng máu xương.”
Câu chuyện khép lại, nhưng dư âm hào hùng của một thời lịch sử vẫn còn vang vọng. Đó không chỉ là ký ức của một người lính, mà là một phần máu thịt của dân tộc – sống mãi cùng thời gian.



