Ký ức một thời “hoa lửa” của Cựu Chiến Binh
Vào những ngày cuối tháng 12, khi, sân trường THCS Tiến Thắng lại rộn rã hơn ngày thường. Phát huy truyền thống “uống nước nhớ nguồn”, những năm qua, tuổi trẻ xã Châu Tiến luôn giành những tình cảm đặc biệt đến người có công với cách mạng, gia đình chính sách. Chào mừng kỷ niệm ngày thành lập quân đội nhân dân Việt Nam 22/12, tuổi trẻ xã Châu Tiến lại có dịp được mời bác Ngọ tham gia chương trình sinh hoạt chuyên đề tại Trường THCS Tiến Thắng và được lắng nghe những câu chuyện của bác về những n
Ký ức một thời “hoa lửa” của Cựu Chiến Binh
Vào những ngày cuối tháng 12, khi, sân trường THCS Tiến Thắng lại rộn rã hơn ngày thường. Phát huy truyền thống “uống nước nhớ nguồn”, những năm qua, tuổi trẻ xã Châu Tiến luôn giành những tình cảm đặc biệt đến người có công với cách mạng, gia đình chính sách. Chào mừng kỷ niệm ngày thành lập quân đội nhân dân Việt Nam 22/12, tuổi trẻ xã Châu Tiến lại có dịp được mời bác Ngọ tham gia chương trình sinh hoạt chuyên đề tại Trường THCS Tiến Thắng và được lắng nghe những câu chuyện của bác về những ngày tham gia kháng chiến.
Bác Trần Huy Ngọ xúc động chia sẻ rằng điều khiến bác vui nhất không phải là món quà, mà là sự quan tâm của thế hệ trẻ hôm nay đối với những người từng đi qua chiến tranh.
Bên cốc nước chè xanh xứ Nghệ, bác chậm rãi kể lại những ký ức của một thời trai trẻ tham gia chiến đấu ở chiến trường Miền nam. “Ngày ấy, đất nước còn chiến tranh, các bác ai cũng mang trong mình một khát vọng được góp sức bảo vệ Tổ quốc. Khi nhận lệnh lên đường, bác biết phía trước sẽ rất nhiều gian khổ, nhưng không ai chùn bước. Các bác chỉ có một suy nghĩ là làm sao đánh thắng giặc để đất nước được hòa bình”.
Theo lời kể của bác, những năm tháng tham gia kháng chiến là chuỗi ngày hành quân liên tục qua nhiều địa bàn, sống giữa rừng núi, đối mặt với trận địa bom đạn và muôn vàn thiếu thốn.
“Có những ngày hành quân hàng chục cây số, ba lô trên vai nặng trĩu, lương thực chỉ đủ cầm chừng. Trời nắng cũng đi, trời mưa cũng đi. Nhiều đêm ngủ giữa rừng, lấy tăng làm chăn, lấy đất làm giường. Gian khổ là vậy nhưng không ai nản chí, bởi ai cũng tin ngày thống nhất sẽ đến”.
Khi nhắc đến đồng đội, giọng bác chùng xuống.
“Điều đau lòng nhất là chứng kiến đồng đội hy sinh. Có người sáng còn cùng ăn bữa cơm, chiều đã mãi mãi nằm lại chiến trường. Mỗi lần như vậy, các bác càng tự nhủ phải tiếp tục chiến đấu để sự hy sinh ấy không trở nên vô nghĩa”.
Đối với bác, điều quý giá nhất sau chiến tranh chính là được sống trong một đất nước hòa bình, độc lập, nơi trẻ em được đến trường, người dân được lao động, xây dựng cuộc sống mới.
“Thế hệ các bác đã hoàn thành nhiệm vụ của mình. Hôm nay nhìn các cháu được học hành, vui chơi trong hòa bình, đó là niềm hạnh phúc lớn nhất. Bác chỉ mong các cháu luôn biết trân trọng lịch sử, chăm ngoan học giỏi, rèn luyện đạo đức và góp phần xây dựng quê hương ngày càng phát triển”
Những lời chia sẻ mộc mạc nhưng chân thành của bác đã giúp các em đội viên hiểu hơn về giá trị của hòa bình, độc lập và sự hy sinh to lớn của các thế hệ cha anh.
Kết thúc buổi gặp mặt, tuổi trẻ Châu Tiến đã chụp ảnh lưu niệm cùng bác Trần Huy Ngọ và trao tặng một phần quà, đây là những tình cảm của tuổi trẻ xã nhà với những người có công với cách mạng. Phần quà tuy không lớn về giá trị vật chất nhưng chứa đựng tình cảm, lòng biết ơn sâu sắc của tuổi trẻ Châu Tiến đối với những người đã hy sinh, cống hiến vì sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Bằng những việc làm thiết thực, tuổi trẻ xã Châu Tiến đang từng ngày viết tiếp truyền thống tốt đẹp của quê hương, khẳng định vai trò xung kích, tình nguyện trong các phong trào vì cộng đồng, góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh và nghĩa tình. Những hoạt động tri ân như thế sẽ mãi là những dấu ấn đẹp, góp phần bồi đắp lòng biết ơn, khơi dậy niềm tự hào dân tộc và truyền cảm hứng để thế hệ trẻ hôm nay tiếp tục phấn đấu, cống hiến, xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước.



