Cựu Thanh niên xung phong

KÝ ỨC MỘT THỜI HOA LỬA CỦA NHỮNG CỰU THANH NIÊN XUNG PHONG

Ninh Bình09/06/2026Trường THPT chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của thanh niên xung phong (TNXP) cách đây trên 50 năm nhưng những gì về kháng chiến vẫn còn vẹn nguyên ký ức về một thời hoa lửa.

Chúng tôi đến thăm cựu TNXP Mai Thị Điệp, người từng tham gia tham gia chi viện cho chiến trường Miền Nam, dù ở tuổi 80 nhưng cô vẫn rất minh mẫn. Bên ấm trà nóng, cô tâm sự: Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt nhất, khát khao được ra chiến trường chiến đấu cứ thôi thúc trong tôi, năm 1966, khi vừa tròn 20 tuổi, tôi đã tham gia TNXP, cùng với đơn vị chúng tôi lên đường chi viện cho chiến trường miền Nam. Lớp thanh niên chúng tôi thời kỳ đó ai cũng mong muốn ra chiến trường để cống hiến và chiến đấu cùng các đồng đội. Chúng tôi xem đó là trách nhiệm và niềm vinh hạnh của tuổi trẻ. Khi đó, chúng tôi tất cả đều còn rất trẻ, chỉ mới 18 đôi mươi, hành trang lúc ấy chỉ có bầu nhiệt huyết và tinh thần trách nhiệm. Chúng tôi được nhận nhiệm vụ tải đạn và trực tiếp cầm súng chiến đấu trên tuyến lộ Đông Dương.

Vừa kể chuyện, cô vừa ngồi nhớ lại những kỷ niệm cùng đồng đội năm xưa, ký ức về quãng thời gian tham gia TNXP như những thước phim quay chậm hiện ra trước mắt. Dù khó khăn chồng chất, nhưng tinh thần của các chiến sĩ TNXP lúc bây giờ vẫn luôn lạc quan. Trong ký ức của họ, tình đồng đội, tình dân quân nơi chiến trường đã trở thành nguồn động viên vô giá.

“Chúng tôi ăn nghỉ ngay tại rừng, giữa những giây phút nghỉ ngơi hiếm hoi, đơn vị chúng tôi thành lập đội văn nghệ để hát cho nhau nghe. Những tiếng hát át đi mệt nhọc, sự khắc nghiệt của thời tiết, giúp chúng tôi quên đi đói khát, quên cả sự ác liệt của chiến tranh. Mấy năm liền không về thăm nhà, đến khi về thì hay tin ba mẹ đều hi sinh khi chiến đấu"- cô kể lại.

Những năm tháng chiến đấu tuy gian khổ nhưng đã để lại trong lòng cô Điệp và các cựu TNXP nhiều kỷ niệm không thể nào quên. Cô chia sẻ: Lúc bấy giờ, chúng tôi sống trong tập thể, luôn rộn ràng tiếng cười. Đối với TNXP, đó là những tháng ngày gian khó nhưng cũng đẹp đẽ và ý nghĩa nhất trong cuộc đời. Nhưng phụ nữ mà tham gia TNXP thì khó khăn vô cùng. Tôi nhớ ngày ấy có khoảng 20 nữ TNXP tham gia tuy vóc dáng nhỏ bé nhưng các đồng chí lại có sức mạnh phi thường và rất kiên cường, sẵn sàng làm các công việc nặng nhọc, lăn xả không ngại việc khó, việc khổ.

Hơn 50 năm đã trôi qua, nhiều cựu TNXP mái tóc đã bạc, lưng cũng đã còng, da điểm mồi nhưng đối với họ, ký ức về những tháng ngày tuổi trẻ gian khó, hào hùng được cống hiến cho Tổ quốc ấy vẫn luôn vẹn nguyên trong tâm trí.

Khép lại buổi nói chuyện, cô cho chúng tôi xem những bằng khen, những tấm huân huy chương cao quý, đó là những minh chứng về lòng yêu nước, tinh thần cống hiến và niềm tin son sắt vào Đảng, vào Tổ quốc. Đó chính là ngọn lửa truyền thống được trao lại cho thế hệ trẻ hôm nay – những người đang tiếp nối hành trình xây dựng và bảo vệ đất nước trong thời kỳ mới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn