Khác

Ký ức một thời khói lửa

Câu chuyện kể lại những ký ức của bác Nguyễn Viết Lục về những năm tháng đấu tranh chống Mỹ cứu nước. Trong hoàn cảnh chiến tranh khốc liệt, bác cùng đồng đội và nhân dân đã vượt qua bom đạn, thiếu thốn và mất mát bằng lòng yêu nước, tình đoàn kết và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình, thống nhất.

Lâm Đồng27/08/2026Đoàn xã Nam Dong (Nam Dong)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một buổi chiều yên bình, khi tiếng chim bắt đầu vang lên sau những hàng cây, bác Nguyễn Viết Lục ngồi trước hiên nhà và kể cho chúng tôi nghe về những năm tháng chiến tranh. Đôi mắt bác nhìn xa xăm. Dường như trong khoảnh khắc ấy, bác đang trở về với một thời tuổi trẻ đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi tự hào.

Một buổi chiều yên bình, khi tiếng chim bắt đầu vang lên sau những hàng cây, bác Nguyễn Viết Lục ngồi trước hiên nhà và kể cho chúng tôi nghe về những năm tháng chiến tranh. Đôi mắt bác nhìn xa xăm. Dường như trong khoảnh khắc ấy, bác đang trở về với một thời tuổi trẻ đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi tự hào.

Khi còn trẻ, bác Nguyễn Viết Lục đã tham gia nhiều công việc phục vụ kháng chiến. Bác cùng bà con vận chuyển lương thực, thuốc men và các vật dụng cần thiết cho bộ đội. Những chuyến vận chuyển thường diễn ra vào ban đêm để hạn chế nguy hiểm.

Bác nhớ nhất những con đường rừng ngày ấy. Đường quanh co, nhiều dốc cao và suối sâu. Trên vai mỗi người là những bao hàng nặng. Có những hôm mưa lớn, đường trơn trượt khiến việc di chuyển càng khó khăn. Nhưng không ai bỏ cuộc. Mọi người thay nhau mang vác, động viên nhau cố gắng để đưa hàng đến nơi an toàn.

Một đêm nọ, khi đoàn đang di chuyển giữa rừng, tiếng máy bay bất ngờ vọng lại từ phía xa. Chẳng bao lâu sau, những tiếng nổ lớn vang lên. Mọi người nhanh chóng tìm chỗ trú ẩn. Bác kể rằng trong khoảnh khắc ấy, ai cũng lo lắng, nhưng điều họ quan tâm nhất vẫn là đồng đội bên cạnh mình.

Khi tiếng bom ngừng, mọi người lập tức kiểm tra nhau. Có người bị thương, có người bị mất đồ đạc. Những người còn khỏe nhanh chóng giúp đỡ người bị thương và thu gom lại số hàng còn nguyên vẹn. Không ai nghĩ đến việc bỏ mặc người khác. Chính sự đoàn kết ấy đã giúp mọi người vượt qua những thời khắc nguy hiểm.Những bữa cơm thời chiến cũng trở thành ký ức sâu sắc trong lòng bác. Có khi bữa ăn chỉ có cơm, sắn, rau rừng hoặc một chút muối. Thế nhưng, mọi người luôn chia sẻ cho nhau. Một người có thêm thức ăn thì chia cho người khác, ai mệt thì được mọi người động viên.

Bác kể rằng, những lúc nghỉ ngơi hiếm hoi, mọi người thường nói chuyện về gia đình và quê hương. Có người nhớ mẹ, có người nhớ cha, có người mong một ngày được trở về gặp vợ con. Những câu chuyện giản dị ấy giúp họ vơi đi nỗi nhớ và có thêm nghị lực tiếp tục công việc.

Thế nhưng, chiến tranhcũng để lại những mất mát không thể nào quên. Bác Nguyễn Viết Lục từng chứng kiến nhiều người bạn, người đồng đội hy sinh. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo những ước mơ còn dang dở.

Mỗi khi nhắc đến những người đã nằm lại, giọng bác trở nên trầm xuống. Bác nói rằng điều khiến bác nhớ mãi là họ đã hy sinh không phải vì bản thân mình, mà vì quê hương và những thế hệ sau. Họ mong muốn một ngày đất nước được hòa bình, người dân được sống yên ổn và trẻ em được học hành.

Rồi ngày đất nước thống nhất cũng đến. Sau những năm tháng dài sống giữa bom đạn, niềm vui hòa bình đối với bác và những người còn sống là điều vô cùng quý giá. Người dân bắt đầu trở về quê hương, dựng lại nhà cửa, khôi phục ruộng đồng. Những đứa trẻ được trở lại trường, những con đường dần đông vui trở lại.

Giờ đây, khi chiến tranh đã lùi xa, bác Nguyễn Viết Lục vẫn luôn nhắc con cháu phải biết trân trọng cuộc sống hiện tại. Bác nói rằng hòa bình không phải điều tự nhiên mà có. Để có được những ngày bình yên hôm nay, biết bao người đã hy sinh tuổi trẻ, sức lực và cả tính mạng.

Câu chuyện của bác Nguyễn Viết Lục khiến chúng tôi hiểu hơn về giá trị của hòa bình. Những năm tháng chiến tranh có thể đã qua, nhưng ký ức về lòng yêu nước, tình đồng đội và sự hy sinh của những người đi trước sẽ mãi là một phần đáng trân trọng của lịch sử dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ký ức một thời khói lửa | Câu chuyện thời hoa lửa