KÝ ỨC MỘT THỜI NGƯỜI LÍNH ĐINH QUANG CƯƠNG Những năm tháng không thể nào quên: 1968 – 1976
KÝ ỨC MỘT THỜI NGƯỜI LÍNH ĐINH QUANG CƯƠNG Những năm tháng không thể nào quên: 1968 – 1976
KÝ ỨC MỘT THỜI NGƯỜI LÍNH ĐINH QUANG CƯƠNG
Những năm tháng không thể nào quên: 1968 – 1976
Năm 1968, khi đất nước vẫn đang trong những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ, chàng trai trẻ Đinh Quang Cương lên đường nhập ngũ, mang theo trong tim tình yêu quê hương và niềm tin của một người thanh niên đối với Tổ quốc.
Ngày ấy, rời mái nhà thân thuộc để khoác lên mình màu xanh áo lính là một quyết định lớn của tuổi trẻ. Phía trước là những tháng ngày huấn luyện, hành quân và làm nhiệm vụ trong hoàn cảnh chiến tranh ác liệt. Phía sau là gia đình, quê hương và những người thân yêu luôn mong ngóng từng tin tức.
Những ngày đầu trong quân ngũ có lẽ là những ngày khó quên nhất. Từ một người thanh niên quen với cuộc sống làng quê, ông Cương phải làm quen với môi trường quân đội, với kỷ luật, với những buổi luyện tập nghiêm khắc và cuộc sống tập thể. Gian khổ dần trở thành một phần của đời lính, còn tình đồng đội trở thành chỗ dựa tinh thần quý giá.
Những năm tháng tuổi trẻ gửi lại nơi chiến trường
Từ năm 1968 đến năm 1975, cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước bước vào những giai đoạn quyết liệt. Quân và dân Việt Nam trải qua nhiều chiến dịch, nhiều thử thách, cho đến thắng lợi của Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân năm 1975, kết thúc chiến tranh và thống nhất đất nước.
Trong dòng chảy lịch sử ấy có biết bao người lính bình dị như Đinh Quang Cương. Mỗi người một đơn vị, một nhiệm vụ, một hoàn cảnh, nhưng cùng chung một điểm: tuổi thanh xuân được gửi lại cho những năm tháng đất nước cần mình.
Có những ngày hành quân dài, đôi chân mỏi rã rời nhưng người lính vẫn động viên nhau bước tiếp. Có những đêm xa quê, trong khoảng lặng hiếm hoi, nỗi nhớ nhà lại ùa về. Nhớ cha mẹ, nhớ anh em, nhớ mái nhà và con đường làng thân thuộc.
Nhưng rồi tiếng gọi của nhiệm vụ lại khiến người lính gác nỗi nhớ riêng sang một bên.
Đối với ông Cương, những người đồng đội năm ấy không chỉ là những người cùng đơn vị. Họ là những người đã cùng nhau chia sẻ từng bữa ăn, từng chặng đường hành quân, những lúc khó khăn và cả những niềm vui rất giản dị giữa cuộc đời quân ngũ.
Ngày đất nước thống nhất
Năm 1975 là một dấu mốc đặc biệt trong cuộc đời của những người lính thế hệ ông Đinh Quang Cương.
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, Chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng, miền Nam được giải phóng, đất nước bước vào thời kỳ thống nhất.
Đối với người lính, niềm vui chiến thắng có lẽ không chỉ là niềm vui của riêng mình. Đó là niềm vui của cả một dân tộc sau nhiều năm chiến tranh.
Thế nhưng phía sau ngày chiến thắng vẫn còn rất nhiều nhiệm vụ. Những người lính tiếp tục thực hiện nhiệm vụ của mình, góp phần khắc phục hậu quả chiến tranh và xây dựng, bảo vệ đất nước trong giai đoạn mới.
Ông Cương tiếp tục gắn bó với quân ngũ cho đến năm 1976. Tám năm tuổi trẻ trong màu áo lính là một quãng thời gian dài, đủ để một chàng trai trưởng thành, đủ để những người đồng đội trở thành một phần ký ức không thể tách rời của cuộc đời.
Khi trở về
Năm 1976, sau những năm tháng quân ngũ, ông Đinh Quang Cương trở về với quê hương.
Chiếc ba lô năm nào có thể đã được đặt xuống, nhưng những ký ức về một thời tuổi trẻ thì vẫn còn ở lại.
Đó là ký ức về những người đồng đội đã cùng ông đi qua những năm tháng gian lao; là những bức thư từ quê nhà; là những lần hành quân trong điều kiện thiếu thốn; là những khoảnh khắc tưởng chừng rất bình thường nhưng sau này nhìn lại lại trở thành những kỷ niệm quý giá nhất.
Có lẽ điều đáng nhớ nhất của đời lính không chỉ nằm ở những chiến công lớn, mà còn nằm trong những điều rất giản dị: một lời động viên của đồng đội, một bữa cơm vội, một lần được nhận thư nhà, hay một buổi chiều được nghe tiếng quê hương trong nỗi nhớ.
Ký ức không phai
Nhiều năm đã trôi qua kể từ ngày ông Đinh Quang Cương rời quân ngũ. Mái tóc có thể đã bạc, cuộc sống đã bước sang một trang mới, nhưng những năm tháng từ 1968 đến 1976 vẫn là một phần không thể phai mờ trong cuộc đời ông.
Đó là tám năm tuổi trẻ sống giữa những năm tháng đặc biệt của đất nước.
Nhìn lại chặng đường ấy, có thể tự hào rằng tuổi thanh xuân của mình đã được sống trong một thời kỳ mà mỗi người đều phải lựa chọn giữa cuộc sống riêng và trách nhiệm với quê hương. Những người lính năm ấy đã góp phần tạo nên một trang sử lớn của dân tộc bằng chính tuổi trẻ, sức lực và sự cống hiến của mình.
Ký ức người lính có thể nằm lại trong những trang giấy, trong những câu chuyện kể bên chén trà, nhưng giá trị của những năm tháng ấy sẽ còn được nhắc nhớ qua nhiều thế hệ.
Và với ông Đinh Quang Cương, quãng đời quân ngũ từ năm 1968 đến năm 1976 mãi là một dấu son của tuổi trẻ – một thời đã sống, đã cống hiến và đã đi qua những năm tháng không thể nào quên.



