Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

KÝ ỨC MỘT THỜI - NGUYỄN VĂN DÂN

Câu chuyện thời hoa lửa của Ông Nguyễn Văn Dân - sinh năm 1948, từng tham gia cách mạng vào cuối năm 1967

TP. Hồ Chí Minh25/06/2026Ban Biên tập tổng hợp5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn Dân (Ông Bảy), sinh năm 1948 bắt đầu tham gia cách mạng vào cuối năm 1967. Sang đầu năm 1968, ông được rút về công an huyện Châu Thành, sau đó tham gia đội Công an vũ trang đưa về các vùng trọng yếu để phối hợp cùng địa phương công tác. Khoảng tháng 5, tháng 6 năm 1968, trong một lần đi xuống địa phương tại khu vực Nhà Trắng (Cùi Bến Sắn), tổ của ông có ba đồng chí. Do có một người du kích ra chiêu hồi, chỉ điểm cho địch đánh vào khu vực trại. Dù đã cố gắng di chuyển sang nơi ở mới, nhưng địch tiếp tục đánh tới. Khi đang trú ẩn trong hầm cùng Xã Đội trưởng và Xã Đội phó, người chiêu hồi đã chỉ điểm nắp hầm. Xã đội trưởng hy sinh ngay tại chỗ sau khi bung hầm chiến đấu. Ông Bảy vọt ra ngoài, dùng súng bắn cầm chừng từ 9 giờ sáng đến khoảng 3-4 giờ chiều thì hết đạn và bị bắt. Địch dùng trực thăng bắn phá dữ dội nhưng ông may mắn sống sót.

Sau khi bị bắt, ông bị đưa về tiểu khu Biên Hòa. Tại đây, ông và các đồng chí thống nhất khai là du kích địa phương để tránh bị khai thác thêm thông tin. Sau 3 ngày bị bắt nhốt, ông bị đưa đến Hố Nai (trước đây thuộc TP. Biên Hoà, tỉnh Đồng Nai, nay là một phường thuộc thành phố Đồng Nai). Tại Hố Nai, ông bị quân cảnh đánh dằn mặt để gây áp lực không cho quan hệ với người xung quanh. Ông ở đây khoảng một tháng trước khi bị đưa ra nhà tù Phú Quốc vào khoảng tháng 10 năm 1968.Khi vừa xuống máy bay tại Phú Quốc, tù binh bị quân cảnh đứng hai bên đánh đập, lôi đá dữ dội trên đường về trại giam. Ông Bảy cho biết chế độ tù binh dù đỡ hơn tù chính trị về mặt thời gian (chỉ được về khi hết chiến tranh) nhưng vẫn phải chịu đựng sự đàn áp nặng nề.Năm 1969, ông bị chuyển qua khu B3 và bị cáo buộc tổ chức vượt ngục. Ông bị đưa ra ban điều hành, bị những người chiêu hồi dùng búa đóng đinh đánh vào mắt cá chân đến mức máu phun ra. Ngoài ra, ông còn bị tra tấn bằng cách đổ nước xà bông vào mũi, lật ngửa người và bị đạp vào bụng.Sau đó, ông bị đưa vào phòng biệt giam rộng 27m² nhưng chứa tới hơn 170 người. Tại đây, viên cai ngục tên Nhu (thường gọi là Trung sĩ Nhất Nhu) rất độc ác, thường dùng gậy đục răng tù nhân. Ông Bảy suýt bị đục răng nhưng nhờ một cố vấn Mỹ nhìn thấy vết thương hoại tử ở chân và yêu cầu đưa đi băng bó, điều trị nên ông mới thoát nạn.Sau 2 tháng biệt giam, ông bị xếp vào loại "tù cứng đầu" và bị giam giữ tại khu vực dành riêng cho những người không chịu khuất phục cho đến ngày được trao trả.Sau khi Hiệp định Paris được ký kết năm 1973, ông Bảy được trao trả về miền Bắc vào tháng 3 năm 1973. Sau một năm an dưỡng và học quân sự tại miền Bắc, đến tháng 5 năm 1974, ông hành quân trở về miền Nam.Về đến địa phương, ông tiếp tục tham gia vào các đội biệt động, phối hợp cùng địa phương làm công tác "diệt ác phá kìm". Đầu năm 1975, ông tham gia các hoạt động giả dạng lính đối phương để hoạt động tại vùng Chánh Phú Hòa cho đến ngày giải phóng.Sau khi giải phóng ông về sống với gia đình tại ấp 4, xã Chánh Phú Hòa, huyện Bến Cát, tỉnh Bình Dương nay là Khu phố 4, Phường Chánh Phú Hòa, Thành phố Hồ Chí Minh.

Video / Phóng sự

Nguồn tham khảoXem video gốc tại: https://www.facebook.com/reel/1312063224196581/
Bài viết do Ban Biên tập Đề án tổng hợp, biên soạn từ nguồn công khai, phục vụ mục đích giáo dục — tri ân phi lợi nhuận.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn