Cựu Thanh niên xung phong

Ký ức một thời Thanh niên xung phong

Trong quá trình tìm gặp các cựu Thanh niên xung phong trên địa bàn tỉnh Lai Châu, tôi có dịp được trò chuyện với ông Thào A Dà, sinh năm 1952, dân tộc Mông, hiện đang sinh sống tại xã Bản Giang, tỉnh Lai Châu. Ngồi trong căn nhà đơn sơ giữa núi rừng Tây Bắc, ông chậm rãi kể lại những năm tháng tuổi trẻ đã gắn bó với lực lượng Thanh niên xung phong. Dẫu chỉ hơn một năm công tác, nhưng đó là khoảng thời gian ông luôn coi là niềm tự hào lớn nhất của cuộc đời.

Lai Châu17/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông kể rằng, sau khi đất nước thống nhất, cuộc sống của đồng bào vùng cao vẫn còn rất nhiều khó khăn. Đường sá cách trở, việc đi lại chủ yếu dựa vào những con đường mòn men theo sườn núi. Năm 1976, khi vừa tròn hai mươi bốn tuổi, ông tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong và được phân công về Đội C7, huyện Phong Thổ. Đối với chàng trai người Mông lớn lên giữa núi rừng, được góp sức xây dựng quê hương là niềm vinh dự mà ông luôn trân trọng.

Theo lời ông, nhiệm vụ của đơn vị chủ yếu là tham gia mở đường, sửa chữa các tuyến giao thông và thực hiện nhiều phần việc phục vụ xây dựng cơ sở hạ tầng ở vùng biên giới. Công việc diễn ra trong điều kiện rất vất vả. Những con đường quanh co, dốc cao, nhiều đoạn phải bám vào vách núi để thi công. Phương tiện máy móc hầu như chưa có, mọi công việc đều dựa vào sức người. Mỗi ngày, các đội viên phải mang theo cuốc, xẻng, xà beng và gùi vật liệu vượt qua nhiều kilômét đường rừng để đến nơi làm việc.

Ông cười hiền khi kể về những ngày đầu còn vụng về với chiếc cuốc, chiếc xẻng. Chỉ sau vài tuần, đôi bàn tay đã chai sạn, đôi vai hằn những vết gùi nặng. Có những hôm cả đơn vị phải bạt núi, phát cây từ sáng đến tối để kịp tiến độ. Mùa mưa, đất đá sạt lở liên tục, mọi người vừa làm vừa phải bảo đảm an toàn cho nhau. Mùa đông vùng cao lạnh buốt, sương phủ kín núi rừng từ sáng sớm, nhưng tiếng gọi tập hợp vẫn vang lên đúng giờ và không ai vắng mặt.

Điều làm tôi ấn tượng nhất trong câu chuyện của ông là tình cảm gắn bó giữa những người đồng đội. Trong đơn vị có nhiều anh em thuộc các dân tộc khác nhau như Mông, Thái, Giấy, Kinh... Mỗi người một tiếng nói, một phong tục nhưng đều chung một mục tiêu là góp sức xây dựng quê hương. Ông kể rằng, sau mỗi ngày lao động, mọi người thường quây quần bên bếp lửa, cùng nấu cơm, kể chuyện bản làng, dạy nhau những câu hát, những tiếng nói của dân tộc mình. Chính sự đoàn kết ấy đã giúp họ vượt qua những ngày tháng khó khăn.

Ông đặc biệt nhớ một lần mưa lớn kéo dài khiến nhiều đoạn đường vừa làm xong bị đất đá vùi lấp. Cả đơn vị phải quay lại làm từ đầu. Dù ai cũng thấm mệt nhưng không một người bỏ cuộc. Ông nói, điều khiến mọi người có thêm sức mạnh chính là niềm tin rằng từng mét đường được mở sẽ giúp đồng bào vùng cao đi lại thuận lợi hơn, trẻ em đến trường dễ dàng hơn và cuộc sống của nhân dân từng bước đổi thay.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ vào năm 1977, ông trở về quê hương lao động sản xuất, xây dựng gia đình và tích cực tham gia các hoạt động của địa phương. Những phẩm chất được rèn luyện trong lực lượng Thanh niên xung phong như tính kỷ luật, sự chịu khó và tinh thần đoàn kết vẫn luôn được ông gìn giữ, trở thành tấm gương cho con cháu noi theo.

Trước khi chia tay, ông Thào A Dà nhìn về những con đường bê tông chạy qua bản làng hôm nay rồi xúc động nói: "Ngày trước chúng tôi dùng sức người để mở từng đoạn đường giữa núi rừng. Bây giờ đường đã rộng, xe cộ đi lại thuận lợi, cuộc sống của bà con cũng khá hơn nhiều. Tôi chỉ mong các cháu luôn biết quý trọng thành quả hôm nay, chăm chỉ học tập, giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc Mông và sống có trách nhiệm với quê hương. Mỗi người góp một việc tốt thì quê hương sẽ ngày càng phát triển."

Buổi trò chuyện với ông Thào A Dà giúp tôi hiểu thêm về những đóng góp thầm lặng của lực lượng Thanh niên xung phong sau ngày đất nước thống nhất. Họ không chỉ góp sức mở những con đường nối liền bản làng, mà còn mở ra niềm tin về một cuộc sống mới cho đồng bào vùng cao. Câu chuyện của ông là minh chứng cho tinh thần xung kích, sự bền bỉ và lòng yêu quê hương của những người thanh niên Tây Bắc, những giá trị vẫn còn nguyên ý nghĩa đối với thế hệ trẻ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn