KÝ ỨC MỘT THỜI THANH NIÊN XUNG PHONG ANH HÙNG - HUỲNH THỊ KIỂU
Mô tả ngắn
KÝ ỨC MỘT THỜI THANH NIÊN XUNG PHONG ANH HÙNG
Bài viết
Trong những ngày tháng 10 đầy ý nghĩa này, khi cả nước hướng về truyền thống cách mạng hào hùng của dân tộc, chúng ta lại được nghe kể về những câu chuyện xúc động của các cô chú cựu Thanh niên xung phong – những con người đã từng cống hiến tuổi xuân cho Tổ quốc, góp phần làm nên thắng lợi vẻ vang của dân tộc. Tuổi trẻ nơi tuyến lửa Cô Huỳnh Thị Kiểu, nay đã ngoài 70 tuổi, kể lại những năm tháng tuổi mười tám đôi mươi khoác lên mình chiếc áo xanh Thanh niên xung phong. Năm 1972, cô tham gia du kích, cùng đồng đội làm nhiệm vụ mở đường, đào công sự, tải đạn, cứu thương. “Bom rơi đạn nổ quanh mình, nhưng nghĩ đến nhiệm vụ, nghĩ đến ngày giải phóng, chúng tôi chẳng ai sợ chết”, cô Kiểu xúc động chia sẻ. “Có những đêm mưa tầm tã, cả tổ phải gùi hàng chục cây số từ Vàm Cây Me đến Thông Lưu rồi ra Rạch Diện để tải lương thực, đạn dược vào. Nhiều lúc đói, chỉ có sắn khô với muối rang hoặc uống trái dừa để qua cơn đói nhưng ai cũng động viên nhau “cố lên, vì ngày giải phóng”. Những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước là quãng đời không thể nào quên đối với những thanh niên xung phong thời ấy. Họ không cầm súng trực tiếp ra trận, nhưng mỗi nhát cuốc, nhát xẻng của họ là một viên gạch dựng xây nên con đường chiến thắng. Nhiều người đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Những ký ức không phai Cô Kiểu chia sẻ “Có lần tổ chúng tôi đang đào công sự thì bị cà nông thục, đạn lửa như mưa, người bạn ở kế bên tôi bị thương nặng, người thịt xương tan nát, đất cát vùi lấp.
Chúng tôi dùng tay bới, vừa gọi tên đồng đội, vừa khóc. Hôm đó mất ba người. Không ai nói lời nào, chỉ lặng lẽ nuốt nước mắt rồi lại quay ra đường tiếp tục công việc. Vì nhiệm vụ là trên hết.” “Tôi nhớ nhất lần được lệnh tiến vào quận trưởng (nay là khu hành chính xã Thạnh Phú), tổ chúng tôi cùng các anh tấn công vào và dành được quận trưởng; chị em chúng tôi nhanh chóng lấy súng, đạn trong kho của giặt để tải về cho đồng đội; lần đó chúng tôi phải ở lại canh giữ hơn 2 tháng trời” Sau chiến tranh – tiếp tục cống hiến Sau khi đất nước thống nhất, trở về đời thường, nhiều thanh niên xung phong trở về trong cảnh tay trắng, người mất sức khỏe, người mang thương tật, có người trở về với vết thương lòng chưa lành. Nhưng họ không than vãn, không đòi hỏi, mà tiếp tục bắt tay xây dựng cuộc sống mới.
Các cô chú vẫn giữ vững tinh thần “Thanh niên xung phong – đâu cần thanh niên có, việc gì khó có thanh niên”. Nhiều người tiếp tục tham gia công tác xã hội, xây dựng quê hương, giúp đỡ thế hệ trẻ noi gương, tiếp bước con đường cha anh. Những câu chuyện mộc mạc mà sâu sắc của cô chú cựu Thanh niên xung phong là bài học quý báu về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần cống hiến quên mình. Trong thời bình hôm nay, những giá trị ấy vẫn còn nguyên ý nghĩa – thôi thúc lớp trẻ sống đẹp, sống có ích, dám dấn thân vì cộng đồng, vì Tổ quốc. Ngọn lửa truyền thống – thắp sáng tương lai Mỗi câu chuyện, mỗi kỷ vật, mỗi vết sẹo trên cơ thể của các cô chú thanh niên xung phong đều là một trang sử sống động. Thế hệ trẻ hôm nay có thể không còn nghe tiếng bom, nhưng vẫn đang đối mặt với nhiều “mặt trận mới”: mặt trận của tri thức, của hội nhập, của xây dựng quê hương giàu đẹp, văn minh. Câu chuyện của các cô chú cựu Thanh niên xung phong không chỉ là những ký ức về một thời bom đạn, mà còn là bài học sống động về lòng yêu nước, tinh thần cống hiến và niềm tin son sắt vào Đảng, vào Tổ quốc.
Đó chính là ngọn lửa truyền thống được trao lại cho thế hệ trẻ hôm nay – những người đang tiếp nối hành trình xây dựng và bảo vệ đất nước trong thời kỳ mới. Tinh thần “Đâu cần thanh niên có, việc gì khó có thanh niên” vẫn là ngọn lửa bất diệt, soi sáng cho thanh niên trong mọi thời đại. Đó là lý tưởng sống đẹp, dấn thân, vì cộng đồng, vì đất nước. Đó là ý chí không khuất phục trước khó khăn, dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm. Đó là tinh thần xung phong, đoàn kết, nghĩa tình – những giá trị mà thế hệ thanh niên xung phong đã để lại. Khép lại – mở ra Trên bàn là những tấm ảnh cũ, đã úa màu thời gian: hình những thanh niên xung phong vai khoác ba lô, tay cầm cuốc, nụ cười rạng rỡ giữa khói bom. Họ – những người anh hùng thầm lặng – đã làm nên một thời hoa lửa, một bản anh hùng ca rực rỡ trong lịch sử dân tộc. Và hôm nay, khi lớp trẻ tiếp bước, câu chuyện của họ vẫn còn đó – như ngọn lửa không bao giờ tắt, thắp sáng niềm tin, lòng yêu nước và khát vọng cống hiến của tuổi trẻ Việt Nam.



