ký ức một trận đánh bảo vệ Tổ quốc
Trong cuộc đời quân ngũ của bác cựu chiến binh Dương Đình Cảnh, sinh năm 1957, nhập ngũ năm 1978, xuất ngũ năm 1987, có những ký ức dù đã trải qua gần nửa thế kỷ vẫn không thể phai mờ. Đó là những năm tháng bác cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc, đối mặt với những tình huống chiến đấu vô cùng căng thẳng và nguy hiểm.
Trong quân ngũ, bác từng mang quân hàm Trung úy, TL Tác chiến, trực tiếp tham gia công tác nắm tình hình, tổ chức, chỉ huy và bảo đảm thực hiện nhiệm vụ chiến đấu của đơn vị. Chính những năm tháng ấy đã để lại trong bác nhiều câu chuyện về lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và tình đồng chí, đồng đội.
Trong số những trận đánh đã trải qua, có một trận đánh ác liệt mà mỗi khi nhắc lại, giọng bác vẫn chậm lại.
Hôm ấy, đơn vị đang thực hiện nhiệm vụ tại khu vực được giao. Tình hình từ phía trước bất ngờ trở nên căng thẳng. Những thông tin báo về liên tục được cập nhật. Không khí trong đơn vị khẩn trương hơn bao giờ hết.
Là người làm công tác tác chiến, bác Cảnh cùng cán bộ đơn vị nhanh chóng nắm tình hình, xác định các vị trí và triển khai phương án. Mệnh lệnh được truyền xuống các bộ phận. Những người lính nhanh chóng vào vị trí chiến đấu.
Trời vừa tối, tiếng súng bất ngờ vang lên từ phía trước.
Sau đó là những tiếng nổ liên tiếp.
Ầm! Ầm! Ầm!
Mặt đất rung chuyển. Ánh lửa lóe lên giữa màn đêm. Tiếng súng từ nhiều hướng dồn dập khiến không khí chiến trường trở nên căng thẳng đến nghẹt thở.
Bác Cảnh vừa theo dõi tình hình vừa liên tục truyền đạt thông tin cho các bộ phận. Trong những thời khắc như vậy, một thông tin chậm, một mệnh lệnh không chính xác cũng có thể ảnh hưởng đến cả đội hình.
Bác kể rằng lúc ấy, điều quan trọng nhất đối với người làm công tác tác chiến là phải bình tĩnh.
Bom đạn có thể làm rung chuyển trận địa, nhưng người chỉ huy không được để tinh thần dao động.
Bên ngoài, tiếng súng ngày càng dữ dội. Có những đợt pháo dội xuống khiến đất đá tung lên, khói bụi phủ kín các vị trí. Điện thoại và phương tiện liên lạc liên tục hoạt động. Những thông tin từ các hướng được báo về trong tình trạng khẩn cấp.
Bác Cảnh cùng đồng đội vừa theo dõi tình hình, vừa tổng hợp, báo cáo và đề xuất phương án xử lý.
Có một thời điểm, liên lạc với một bộ phận phía trước bị gián đoạn.
Không khí trong sở chỉ huy trở nên căng thẳng.
Mọi người chờ đợi từng phút.
Bác Cảnh nhanh chóng kiểm tra lại thông tin, tìm phương án liên lạc khác và phối hợp với các bộ phận liên quan để xác định tình hình. Trong tiếng bom đạn, từng phút trôi qua tưởng như dài vô tận.
Rồi tín hiệu liên lạc được nối lại.
Một tiếng thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng trận đánh vẫn chưa kết thúc.
Ở phía trước, những người lính vẫn đang bám trụ. Họ phải đối mặt với sức ép của bom đạn và sự khốc liệt của chiến trường. Có những chiến sĩ bị thương, có người kiệt sức, nhưng tất cả vẫn cố gắng giữ vững vị trí.
Bác Cảnh nhớ nhất chính là hình ảnh những người lính sau mỗi đợt giao tranh vẫn hỏi nhau:
“Anh em mình có ai bị thương không?”
Một câu hỏi rất giản dị nhưng chứa đựng tình cảm của những người đã cùng nhau chia sẻ gian khổ và hiểm nguy.
Trận đánh kéo dài suốt nhiều giờ.
Đêm chiến trường tưởng như không có điểm kết thúc.
Đến gần sáng, tiếng súng bắt đầu thưa dần. Những người lính lần lượt kiểm tra lại vị trí, trang bị và đồng đội. Có người bị thương được đưa về phía sau. Có những người đã không thể trở về.
Bác Cảnh đứng lặng trong giây phút ấy.
Sau những tiếng nổ rung chuyển cả đất trời là một khoảng im lặng nặng nề. Người lính vừa chiến đấu bên nhau vài giờ trước, có người giờ đã nằm lại.
Bác nói rằng chiến tranh là như vậy. Khi đang chiến đấu, mọi người chỉ nghĩ đến nhiệm vụ, đến đồng đội và sự an toàn của đơn vị. Nhưng khi tiếng súng ngừng, nỗi mất mát mới thực sự hiện ra.
Điều khiến bác nhớ mãi không phải là sự ác liệt của trận đánh, mà là tình đồng chí, đồng đội trong những thời khắc sinh tử.
Người có nước chia nước. Người còn sức dìu người bị thương. Người còn thông tin tìm cách báo cho đồng đội. Mỗi người một nhiệm vụ nhưng đều chung một ý chí: giữ vững đội hình, hoàn thành nhiệm vụ và bảo vệ đồng đội.
Năm 1987, sau gần 10 năm phục vụ trong quân đội, bác Dương Đình Cảnh xuất ngũ trở về quê hương. Những năm tháng quân ngũ đã khép lại, nhưng ký ức về những trận chiến, những đêm không ngủ và những người đồng đội năm xưa vẫn còn nguyên trong tâm trí.
Nhìn lại chặng đường đã qua, bác không nói nhiều về những gian khổ của bản thân. Điều bác thường nhắc đến là những người đồng đội đã cùng mình trải qua những năm tháng khó khăn nhất.
Bác tâm sự:
“Làm người lính, điều quý nhất là tình đồng đội. Trong lúc bình thường có thể mỗi người một hoàn cảnh, nhưng khi bước vào trận chiến thì tất cả đều là anh em, cùng sống chết có nhau.”
Gần nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày bác Dương Đình Cảnh bước vào quân ngũ. Người lính năm nào nay đã trở về với cuộc sống đời thường, nhưng ký ức về một thời bảo vệ Tổ quốc vẫn là phần không thể tách rời trong cuộc đời bác.
Câu chuyện về trận đánh năm ấy là câu chuyện của một thế hệ đã dành những năm tháng tuổi trẻ cho nhiệm vụ thiêng liêng của Tổ quốc. Qua lời kể của bác, thế hệ hôm nay càng hiểu rằng hòa bình không phải điều tự nhiên mà có. Đằng sau cuộc sống bình yên là những năm tháng gian khổ, là mồ hôi, nước mắt và sự hy sinh của biết bao người lính.
Và những ký ức như của bác Dương Đình Cảnh chính là những trang sử sống động, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã cống hiến và tiếp tục có trách nhiệm xây dựng, bảo vệ quê hương, đất nước.



