Cựu chiến binh

KÝ ỨC MỘT TRẬN ĐÁNH NHỎ LÀM NÊN NIỀM TIN LỚN

Một trận đánh không lớn về quy mô, không vang dội trên bản đồ quân sự, nhưng lại trở thành dấu mốc tinh thần đặc biệt trong ký ức người lính – nơi niềm tin vào sức mạnh của nhân dân và cách đánh của cách mạng được hun đúc giữa khói lửa.

Hưng Yên02/01/2026Lê Trịnh Hồng Minh (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sáu mươi mốt năm đã trôi qua, nhưng mỗi khi nhắc đến buổi sáng ngày 12 tháng 10 năm 1964, đôi mắt ông Võ Ngọc Thanh vẫn ánh lên một thứ ánh sáng rất lạ. Đó không phải ánh sáng của tự hào đơn thuần, mà là thứ ánh sáng của ký ức – thứ ký ức đã ăn sâu vào máu thịt, không thể phai mờ theo năm tháng.

“Đó là một trận đánh nhỏ thôi, nhưng với chúng tôi, nó lớn lắm”, ông Thanh chậm rãi nói, giọng trầm xuống như đang lần giở từng lớp ký ức cũ.

Năm ấy, ông mới ngoài hai mươi tuổi, là chiến sĩ thuộc Đại đội 219, Huyện đội Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi. Cuộc kháng chiến chống Mỹ đang bước vào giai đoạn ngày càng ác liệt. Địch đẩy mạnh chiến lược “ấp chiến lược”, gom dân, lập rào kẽm gai, dựng chòi canh, với ý đồ tách cách mạng ra khỏi nhân dân.

Ấp Thủy Triều – một làng quê ven sông yên bình – cũng không tránh khỏi số phận ấy.

Trong bóng tối của những đêm không trăng, sáu chiến sĩ của Đại đội 219, do ông Ngô Đức Tấn chỉ huy, bí mật đột nhập vào ấp. Họ không mang theo nhiều vũ khí hiện đại. Thứ họ mang theo là niềm tin, là sự gắn bó với dân làng, và một quyết tâm rất rõ ràng: biến nơi địch xem là “vùng kiểm soát” thành làng chiến đấu của cách mạng.

Những ngày đầu, công việc chủ yếu là huấn luyện cho 10 du kích địa phương. Ban ngày, mọi sinh hoạt diễn ra như bình thường để tránh tai mắt địch. Ban đêm, dưới những vườn tre rì rào gió, những đoạn giao thông hào được đào nối liền nhau, tạo thành hệ thống liên hoàn. Không ai bảo ai, người dân trong làng lặng lẽ góp sức. Người đào đất, người cảnh giới, người nấu cơm tiếp tế.

Niềm tin bắt đầu hình thành từ chính sự gắn bó ấy.

Sáng ngày 12 tháng 10 năm 1964, khi sương còn phủ mờ mặt sông, liên hoàn biệt động 37 của địch chia làm hai mũi tiến vào làng. Chúng tin rằng đây chỉ là một ấp chiến lược “đã được kiểm soát”. Nhưng chúng không biết rằng, dưới lớp đất yên bình kia là một làng chiến đấu đã sẵn sàng.

Khi tiếng súng đầu tiên vang lên, tất cả như vỡ òa. Bộ đội và du kích đồng loạt nổ súng từ các vị trí đã được chuẩn bị kỹ lưỡng. Lựu đạn nổ dồn dập, khói súng mù mịt. Địch hoảng loạn, đội hình rối loạn, nhiều tên bỏ chạy, vứt lại vũ khí.

Chỉ trong thời gian ngắn, hơn chục khẩu súng đã rơi vào tay ta.

Ông Thanh nhớ rất rõ khoảnh khắc ấy: tiếng reo hò vang lên khắp làng. Không phải tiếng reo của chiến thắng đơn thuần, mà là tiếng reo của niềm tin – niềm tin rằng ta có thể đánh thắng, dù lực lượng ít hơn, dù vũ khí thô sơ hơn.

Sau đợt tiến công đầu tiên, địch không cam chịu thất bại. Chúng củng cố đội hình, mở thêm nhiều đợt tấn công, có cả pháo binh yểm trợ. Nhưng từng đợt càn đều bị đẩy lùi. Làng Thủy Triều đứng vững.

Với ông Thanh, chiến thắng ấy không chỉ là số súng thu được, không chỉ là việc giữ được làng, mà quan trọng hơn, nó làm thay đổi suy nghĩ của rất nhiều người. Từ những du kích còn bỡ ngỡ, từ những người dân từng lo sợ, tất cả đều hiểu rằng: khi nhân dân tin cách mạng, khi làng quê đứng lên, không thế lực nào có thể khuất phục.

“Sau trận ấy, chúng tôi tin lắm. Tin vào cách đánh của mình, tin vào dân, tin rằng rồi đất nước sẽ thắng”, ông Thanh kết luận, giọng chắc nịch như một lời thề không bao giờ cũ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KÝ ỨC MỘT TRẬN ĐÁNH NHỎ LÀM NÊN NIỀM TIN LỚN | Câu chuyện thời hoa lửa