Cựu chiến binh

Ký ức một trận đánh nơi biên giới

Đã hơn bốn mươi năm trôi qua, nhưng mỗi khi tháng Bảy về, ông Thành (Sinh năm 1948, nhập ngũ năm 1979, hiện là CCB thôn Kim xã Hùng An) lại lặng lẽ mở chiếc ba lô cũ. Trong đó vẫn còn chiếc bi đông móp méo, cuốn sổ tay đã ố vàng và tấm ảnh chụp cùng đồng đội trước ngày lên đường. Ông bảo, chiến tranh qua lâu rồi, nhưng ký ức thì chưa bao giờ rời khỏi người lính.

Tuyên Quang02/07/2026Thào A Nú (Đoàn xã Hùng An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đó là một buổi sáng mù sương trên dãy núi biên giới. Cả đơn vị vừa thay phiên bám chốt thì những loạt pháo đầu tiên dội xuống. Đất đá rung chuyển, khói bụi phủ kín sườn núi. Tiếng nổ nối tiếp nhau đến mức không còn phân biệt được đâu là tiếng pháo, đâu là tiếng đá lăn từ vách núi.

Người tiểu đội trưởng bình tĩnh hô lớn:

"Giữ vững vị trí! Kiểm tra đồng đội!"

Trong làn khói mờ, những người lính nhanh chóng về công sự đã chuẩn bị từ trước. Mỗi người một nhiệm vụ, người quan sát, người giữ liên lạc, người chăm sóc đồng đội bị thương. Không ai nghĩ đến bản thân mình trước.

Đợt pháo kéo dài tưởng như vô tận. Khi tiếng nổ thưa dần, cả đơn vị mới biết nhiều hầm hào đã bị san phẳng. Có người bị thương, có người mãi mãi nằm lại trên sườn núi đá.

Điều khiến ông Thành nhớ nhất không phải là tiếng súng, mà là hình ảnh một đồng đội trẻ lặng lẽ chia nửa bi đông nước cuối cùng cho người bị thương. Giữa cái khát, cái đói và hiểm nguy, tình đồng đội vẫn luôn là sức mạnh giúp họ vượt qua tất cả.

Đến khi trời tối, trận địa dần yên tiếng súng. Những người còn lại lặng lẽ đi tìm đồng đội trong ánh đèn pin được che kín. Họ gọi tên nhau giữa núi rừng, hy vọng nghe được một tiếng trả lời.

Có người trở về.

Có người ở lại mãi với núi đá.

Sau chiến tranh, ông Thành nhiều lần quay lại chiến trường xưa. Con đường mòn ngày nào giờ đã xanh màu cỏ. Tiếng pháo đã nhường chỗ cho tiếng chim rừng và tiếng suối chảy. Nhưng mỗi khi đứng trước những ngọn núi ấy, ông vẫn như nghe thấy tiếng bước chân của đồng đội năm nào.

Ông đặt bó hoa trước đài tưởng niệm và khẽ nói:

"Chúng tôi may mắn được trở về để kể lại câu chuyện này. Còn những người nằm lại thì gửi tuổi hai mươi vào đất đá biên cương. Điều họ mong nhất không phải là được nhắc tên, mà là đất nước mãi mãi hòa bình."

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những trận đánh nơi biên giới vẫn sống trong lòng những người lính năm xưa. Đó không chỉ là ký ức của bom đạn và mất mát, mà còn là ký ức của lòng dũng cảm, tình đồng đội và niềm tin vào ngày hòa bình – những giá trị vẫn còn nguyên ý nghĩa đối với các thế hệ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ký ức một trận đánh nơi biên giới | Câu chuyện thời hoa lửa