Ký ức mùa xuân 1971
Mỗi độ xuân về, ông Nguyễn Xuân Nhân (Sinh năm 1953, Nhập ngũ năm 1971, hiện là CCB thôn Hùng Mới xã Hùng An) lại nhớ đến mùa xuân năm 1971 – mùa xuân mà ông cùng đồng đội trải qua giữa núi rừng khốc liệt của chiến tranh.
Đầu năm ấy, ông là chiến sĩ vận tải trên tuyến đường Đường Trường Sơn. Trong khi ở quê nhà, người dân đang chuẩn bị đón Tết, thì đơn vị của ông vẫn ngày đêm vận chuyển lương thực, vũ khí vào chiến trường.
Đêm giao thừa, giữa cánh rừng già, cả tiểu đội quây quần bên bếp lửa. Không có bánh chưng, không có cành đào hay cành mai, bữa cơm Tết chỉ là nắm cơm vắt và ít thịt hộp. Thế nhưng ai cũng cố gắng vui vẻ, động viên nhau hoàn thành nhiệm vụ.
Sáng mùng Một Tết, đơn vị nhận lệnh lên đường. Những chiếc xe tải nối đuôi nhau vượt qua các cung đường hiểm trở. Máy bay địch liên tục quần thảo, ném bom xuống các trọng điểm. Nhiều lần xe phải dừng lại giữa đường để ngụy trang hoặc san lấp hố bom.
Ông nhớ nhất người đồng đội tên Hải, một chàng trai mới đôi mươi. Trong một lần cứu xe bị sa lầy dưới mưa bom, Hải đã bị thương nặng. Trước khi được đưa đi cấp cứu, anh vẫn động viên mọi người:
"Hàng phải đến mặt trận đúng hẹn. Đừng vì tôi mà chậm chuyến."
Lời nói giản dị ấy trở thành động lực để cả đơn vị tiếp tục hành quân. Những chuyến hàng vẫn đều đặn vượt núi, băng rừng đến với chiến trường.
Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, những người lính năm xưa gặp lại nhau. Mỗi khi nhắc đến mùa xuân 1971, họ không nhớ nhiều đến gian khổ mà nhớ về tình đồng đội, về những đêm thức trắng bên bếp lửa và niềm tin mãnh liệt vào ngày hòa bình.
Ông thường kể với con cháu:
"Mùa xuân năm ấy chúng tôi không có Tết trọn vẹn, nhưng lại có thứ quý giá hơn cả, đó là niềm tin và tình đồng chí. Chính điều đó đã giúp chúng tôi vượt qua mọi khó khăn."


