Cựu chiến binh

Ký ức năm 1972

Ngày đó là khoảng năm 1972. Lúc ấy chiến tranh còn rất ác liệt. Ông cùng đơn vị đóng quân gần một cánh rừng ở miền Trung. Ban ngày phải ẩn nấp rất kỹ vì máy bay Mỹ thường bay qua trinh sát. Ban đêm mới dám di chuyển.

Ninh Bình06/04/2026Hoàng Thị Huyền Dịu (ĐOÀN XÃ GIAO BÌNH)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày đó là khoảng năm 1972. Lúc ấy chiến tranh còn rất ác liệt. Ông cùng đơn vị đóng quân gần một cánh rừng ở miền Trung. Ban ngày phải ẩn nấp rất kỹ vì máy bay Mỹ thường bay qua trinh sát. Ban đêm mới dám di chuyển.

Một hôm, đơn vị ông nhận nhiệm vụ chuyển lương thực và thuốc men cho một nhóm bộ đội đang ở phía bên kia con suối. Đường đi thì tối om, chỉ có ánh trăng le lói xuyên qua tán cây.

Ông nhớ nhất là lúc cả nhóm đang lội qua suối. Nước lạnh buốt đến tận xương. Mọi người không ai nói lớn, chỉ ra hiệu cho nhau vì sợ bị phát hiện. Bỗng nhiên ở phía xa có tiếng máy bay. Cả nhóm lập tức nằm rạp xuống bờ đất, tim đập thình thịch.

May mắn là máy bay bay qua rồi. Khi yên tĩnh trở lại, ông với một chú trong đơn vị nhìn nhau rồi khẽ cười. Không phải vì vui đâu, mà vì lúc đó ai cũng biết mình vừa thoát khỏi một tình huống rất nguy hiểm.

Đến gần sáng, cuối cùng đơn vị cũng mang được lương thực đến nơi. Mấy anh em ở đó nhìn thấy thì mừng lắm. Có người còn ôm chầm lấy ông. Trong chiến tranh, chỉ cần có thêm một bao gạo hay ít thuốc cũng quý như vàng.

Ông vẫn nhớ cảm giác lúc đó: mệt, lạnh, nhưng trong lòng rất ấm. Vì ai cũng tin rằng nếu cố gắng thì đất nước rồi sẽ chiến thắng và giành lại hoà bình

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn