Ký ức năm 1972: Lửa đạn và lòng quả cảm của người chiến sĩ Công an vũ trang
Câu chuyện được biên soạn nhằm phục vụ công tác lưu trữ tư liệu lịch sử cách mạng địa phương, dựa trên lời kể chân thực của cựu chiến binh tên Dân. Bài viết tái hiện lại những năm tháng chiến đấu gian khổ, ngoan cường của lực lượng Công an vũ trang tỉnh Kiên Giang trong giai đoạn kháng chiến chống Mỹ ác liệt.
Trong hành trình thu thập lời kể từ các cựu binh và nhân chứng lịch sử, đại diện Chi đoàn ấp Xẻo Gia, thuộc xã Vĩnh Bình, đã có buổi trò chuyện và ôn lại kỷ niệm cùng ông Dân. Đây là một hoạt động thiết thực nhằm gìn giữ những trang sử hào hùng của thế hệ cha anh tại địa phương.
Theo dòng hồi tưởng, ông Dân cho biết mình bắt đầu tham gia cách mạng từ năm 1972, công tác tại lực lượng Công an vũ trang tỉnh Kiên Giang. Trong bối cảnh chiến trường miền Nam đang diễn ra vô cùng cam go, ông cùng đồng đội đã kiên cường bám trụ và chiến đấu dũng cảm. Ông nhớ như in những trận đánh khốc liệt thường nổ ra vào các ngày thứ Bảy, hay những đợt sát cánh phối hợp chặt chẽ cùng lực lượng địa phương tiến đánh vào khu vực Hốc Quả. Mục tiêu của họ là tiêu diệt lực lượng ác ôn và cảnh sát ngụy, bẻ gãy bộ máy kìm kẹp của địch. Lực lượng của ông hoạt động vô cùng năng nổ, liên tục tạo ra những đòn giáng mạnh mẽ để bảo vệ nhân dân và cơ sở cách mạng.
Thế nhưng, chiến tranh chưa bao giờ vắng bóng những hiểm nguy. Ranh giới giữa sự sống và cái chết trên chiến trường nhiều khi chỉ mỏng manh như sợi chỉ. Ông bồi hồi kể lại một tai nạn thập tử nhất sinh trong thời kỳ chống Mỹ. Giữa làn mưa bom bão đạn càn quét, ông đã bị trúng đạn thẳng vào chân. Tưởng chừng như vết thương chí mạng ấy sẽ làm gãy xương, tước đi đôi chân vĩnh viễn, nhưng may mắn thay, viên đạn chỉ xuyên qua phần mềm. Vượt qua khoảnh khắc sinh tử ấy, ông tự cảm thấy bản thân mình vẫn còn bình an và may mắn hơn rất nhiều đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Câu chuyện mộc mạc của ông Dân khép lại với những cảm xúc lắng đọng. Dù thời gian đã lùi xa, những ký ức về một thời khói lửa, về tình đồng chí và lòng quả cảm của người chiến sĩ Công an vũ trang năm xưa vẫn mãi là một bài học lịch sử sống động. Những vết thương chiến tranh chính là những tấm huân chương vô giá, tiếp thêm ngọn lửa nhiệt huyết để thế hệ trẻ hôm nay luôn trân trọng hòa bình và vững bước trên chặng đường xây dựng quê hương.



