Cựu chiến binh

Ký ức năm 1987 – Giữa cái đói và tình đồng chí (1)

Ninh Bình17/05/2026Vũ Đức Cường (Xã Yên Mô)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ký ức năm 1987 – Giữa cái đói và tình đồng chí

Trong suốt những năm tháng ở chiến trường (1984-1989), năm 1987 để lại trong lòng chú Phan Văn Khải những vết mờ không bao giờ phai. Đó là một mùa đông khắc nghiệt trên núi rừng Hà Giang, khi cái lạnh cắt da cắt thịt phối hợp với sự thiếu thốn về nhu yếu phẩm đẩy người lính vào thử thách tột cùng.

Chú Khải nghẹn ngào nhớ lại những ngày "đói và rét". Lương thực lên đến điểm cao bị đứt quãng vì pháo kích, anh em chiến sĩ phải chia nhau từng củ sắn lùi, từng bát canh rau rừng nhạt muối. Giữa cơn đói lả và cái lạnh thấu xương của vùng cao, thứ duy nhất sưởi ấm họ chính là tình đồng đội. Chú Khải nhắc đến những cái tên như Phúc, Hưng, Hiếu, Hùng – những người anh em cùng nếm mật nằm gai. Họ nhường nhau từng hớp nước, từng chiếc chăn mỏng, cùng tựa lưng vào nhau trong hầm hào để giữ hơi ấm.

Có những đêm, dưới ánh đèn dầu leo lét, họ kể cho nhau nghe về quê hương. Người kể về vợ con, người kể về mẹ già, về ước mơ được ăn một bữa cơm no có thịt. Những câu chuyện ấy giúp họ quên đi cái bụng đang cồn cào và đôi chân đang tê dại vì sương giá. Chú Khải chia sẻ rằng, chính trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất của năm 1987 ấy, chú mới hiểu hết giá trị của hai chữ "Đồng đội". Họ không chỉ là những người cùng chiến đấu, mà đã trở thành ruột thịt, sẵn sàng hy sinh cả miếng cơm cuối cùng cho nhau. Đó là một mẩu chuyện đau thương nhưng lấp lánh tình người giữa bóng tối của chiến tra

nh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn