Bài viết

KÝ ỨC NẰM LẠI TRONG NGĂN KÉO

Quảng Trị26/12/202510 Tin (Đoàn phường Đồng Hới)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những trang sử hào hùng của dân tộc, hình ảnh người lính luôn là biểu tượng cao đẹp nhất của lòng yêu nước và sự hy sinh. Có những người lính đã đi qua cuộc chiến, gửi lại tuổi thanh xuân nơi chiến trường khốc liệt để đổi lấy màu xanh hòa bình cho đất nước. Ông Bùi Văn Hiếu, một người con ưu tú của mảnh đất Đồng Hới, Quảng Bình, chính là một người lính như thế – một chứng nhân lịch sử với cuộc đời binh nghiệp đầy hiển hách và xúc động.
Lật lại những trang nhật ký cuộc đời, ngày 10/3/1979 đã trở thành một cột mốc không bao giờ phai nhòa trong tâm trí ông. Khi ấy, tiếng súng xâm lược bùng nổ ở biên giới phía Bắc, vận mệnh Tổ quốc đứng trước thử thách ngàn cân treo sợi tóc. Nghe theo lời kêu gọi của Đảng và lệnh Tổng động viên, chàng thanh niên Bùi Văn Hiếu khi đó vẫn còn là một cậu học sinh cấp 3 trường Đồng Hới, đang ấp ủ bao ước mơ về giảng đường đại học, đã quyết định xếp bút nghiên để lên đường. Chia tay gia đình, chia tay mái trường và những con phố quen thuộc bên dòng sông Nhật Lệ, ông mang theo hành trang là nhiệt huyết của tuổi trẻ và một lòng quyết tâm sắt đá: "Tổ quốc cần, chúng tôi có mặt".
Bước chân người lính trẻ năm ấy đã đặt đến vùng biên cương Lạng Sơn xa xôi, trong màu áo của Trung đoàn 755. Tại nơi "đứng đầu sóng ngọn gió" này, ông đã nếm trải mọi gian khổ của cuộc đời binh nghiệp. Những cơn mưa rừng đại ngàn, những đêm đông lạnh thấu xương nơi địa đầu Tổ quốc không làm chùn bước chân người chiến sĩ. Ông đã trực tiếp tham gia vào những trận đánh khốc liệt nhất tại Bình độ 400 (Cao Lộc, Lạng Sơn). Giữa làn mưa bom bão đạn, giữa cái chết và sự sống chỉ cách nhau trong gang tấc, ông và đồng đội đã chiến đấu bằng tất cả sức bình sinh để giữ vững từng tấc đất thiêng liêng. Hình ảnh những người lính kiên trung, bám trụ hầm hào dưới hỏa lực mạnh của quân bành trướng đã trở thành một phần ký ức hào hùng nhưng cũng đầy đau thương.
Không dừng lại ở đó, dấu chân của ông Bùi Văn Hiếu còn in đậm trên mặt trận Vị Xuyên (Hà Giang) – nơi được mệnh danh là "lò vôi thế kỷ". Đó là những ngày tháng hành quân rã rời, những cuộc đối đầu nghẹt thở trên những đỉnh núi đá tai mèo sắc lẹm. Trong lửa đạn, bản lĩnh của ông càng thêm tỏa sáng. Với những thành tích xuất sắc và lòng trung thành tuyệt đối, ông vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam ngay giữa chiến trường khói lửa. Đó không chỉ là sự ghi nhận, mà còn là lời thề sắt son của người chiến sĩ với lý tưởng cao đẹp. Sự thăng tiến trong quân ngũ qua các cấp bậc, mà đỉnh cao là quân hàm Đại úy vào năm 1988, chính là minh chứng cho một trái tim luôn rực cháy ngọn lửa cống hiến.
Sau hơn mười năm cầm súng bảo vệ biên cương, đến tháng 9/1990, khi tiếng súng đã lặng dần và hòa bình thực sự trở lại, ông phục viên trở về quê hương Đồng Hới. Khép lại bộ quân phục đã sờn vai, ông trở về với vai trò một người chồng, người cha, một người công dân gương mẫu, sống cuộc đời an lành, giản dị. Thế nhưng, hào khí của người lính năm xưa vẫn luôn tuôn chảy trong huyết quản.
Mỗi khi có dịp gặp lại đồng đội cũ hay kể chuyện cho con cháu, ánh mắt ông lại ánh lên niềm xúc động mãnh liệt. Ông bồi hồi chia sẻ: "Tôi cảm thấy rất tự hào khi mình là người chiến sĩ đã hoàn thành trách nhiệm của người lính Cụ Hồ đối với Tổ quốc của mình". Lời nói ấy bình dị nhưng lại có sức nặng ngàn cân, nó gói gọn cả một thời thanh xuân sôi nổi, cả những mất mát đau thương và niềm tự hào vô hạn của một thế hệ không tiếc thân mình vì độc lập, tự do.
Cuộc đời của ông Bùi Văn Hiếu là một bài ca đẹp về lòng dũng cảm và sự tận hiến. Ông chính là nhịp cầu nối giữa quá khứ và hiện tại, nhắc nhở chúng ta hôm nay phải biết trân trọng giá trị của hòa bình, biết ơn những người đã hiến dâng cả tuổi trẻ cho dáng hình xứ sở. Hình ảnh người đại úy năm nào sẽ mãi là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ Đồng Hới nói riêng và cả nước nói chung học tập và noi theo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn