Cựu chiến binh

Ký ức "Nắm thắt lưng địch" tại Ia Drăng

Bác Lê Văn Thảo. Địa chỉ: Xã Hồng Phúc, huyện Ninh Giang, tỉnh Hải Dương. Đơn vị: Trung đoàn 33, Sư đoàn 304 (Quân đoàn 2).

Hải Phòng29/03/2026Lê Thị Trường Giang (xã Khúc Thừa Dụ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Thảo nhấp một ngụm trà đặc, giọng trầm xuống:

"Cháu ạ, tháng 11 năm 1965 ấy, rừng Tây Nguyên không còn màu xanh nữa. Quân Mỹ đổ Sư đoàn Kỵ binh không vận số 1 xuống bãi X-Ray. Họ có trực thăng Huey rợp trời, có pháo bầy yểm trợ, còn chúng bác chỉ có bộ quần áo Tô Châu bạc màu và khẩu AK bám đầy bụi đỏ.

Lúc đó, Thiếu tướng Chu Huy Mân (Tư lệnh chiến dịch) đã đưa ra một khẩu hiệu mà đến tận bây giờ bác vẫn thấy nó hào hùng đến lạnh người: 'Nắm thắt lưng địch mà đánh'. Cháu có hiểu không? Pháo Mỹ mạnh quá, máy bay Mỹ dữ quá, nên cách duy nhất để sống và để thắng là phải áp sát, phải đánh giáp lá cà để pháo địch không dám bắn vào vì sợ trúng quân mình."

Bác dừng lại, đôi bàn tay đan chặt vào nhau, ký ức về ngày 17/11 hiện về rõ mồn một:

"Kinh khủng nhất là tại bãi Albany. Đơn vị bác phục kích một cánh quân Mỹ hành quân xuyên qua rừng cỏ tranh cao lút đầu người. Lúc lệnh tấn công vang lên, cả cánh rừng bùng nổ.

Không có ranh giới trận tiền đâu cháu. Ta và địch trộn vào nhau giữa những bụi cây rậm rạp. Bác nhớ rõ một người lính Mỹ trẻ măng, da trắng trẻo, nhảy xổ vào bác. Hai bên vật lộn, hơi thở nóng hổi của đối phương phả vào mặt. Giây phút ấy, người ta không còn thời gian để sợ, chỉ còn bản năng giữ lấy mảnh đất này. Bác thấy anh em mình, có người bị thương nát cả chân vẫn cố bò dậy, tay ôm chặt lấy chân lính Mỹ để đồng đội xông lên. Đó là sự hy sinh mà không một thước phim nào diễn tả nổi."

Bác nhìn ra cửa sổ, nơi nắng chiều đang nhạt dần, rồi kể về thứ âm thanh ám ảnh nhất:

"Đêm ở thung lũng Ia Drăng, giữa những lúc lặng súng, tiếng kèn đồng hiệu lệnh của ta bỗng vang lên từ triền núi Chư Pông. Tè... te... té... Âm thanh ấy lanh lảnh, bi tráng vô cùng.

Lính Mỹ sợ tiếng kèn đó lắm, vì họ biết hễ kèn vang lên là quân giải phóng sẽ lao ra từ bóng tối. Nhưng với chúng bác, tiếng kèn là linh hồn, là lời thúc giục của quê hương. Bác nhớ anh Sáu, người thổi kèn của tiểu đoàn. Anh ấy hy sinh khi môi vẫn còn ngậm chặt búp kèn đồng, máu chảy xuống làm thân kèn đỏ sẫm. Anh ấy nằm lại dưới gốc cây kơnia, hóa thân vào đất đá Tây Nguyên khi chưa kịp gửi một lá thư về cho mẹ ở miền Bắc."

Giọng bác nghẹn lại, bác lấy khăn tay lau đôi mắt đã nhòe đi:

"Trận đánh kết thúc, quân Mỹ rút đi, thung lũng chỉ còn lại xác người và mùi bom Napalm khét lẹt. Bác cùng anh em đi tìm đồng đội. Nhiều người không còn nguyên vẹn cháu ơi... Chúng bác phải lấy lá rừng che tạm, đánh dấu bằng những hòn đá cuội.

Sau này hòa bình, bác có gặp lại một vài cựu binh Mỹ. Họ cũng già như bác, cũng ám ảnh về Ia Drăng như bác. Chúng bác bắt tay nhau, nhưng trong lòng ai cũng đau. Đau vì biết rằng dưới chân núi Chư Pông ấy, vẫn còn hàng ngàn người anh em của bác chưa thể trở về, vẫn nằm lại trong lòng đất đỏ bazan lạnh lẽo."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn