KÝ ỨC NẰM TRONG VẾT SẸO CỦA ÔNG
KÝ ỨC NẰM TRONG VẾT SẸO CỦA ÔNG
Tôi gặp ông vào một buổi chiều tháng Tư nắng vàng rực rỡ. Ông tôi – một cựu chiến binh từng vào sinh ra tử tại chiến trường Quảng Trị năm 1972 – ngồi đó, trầm ngâm bên tách trà đặc. Trên cánh tay gầy guộc của ông là một vết sẹo dài, lồi lõm. Với tôi, đó là một dấu vết của thời gian; nhưng với ông, đó là cả một "thời hoa lửa" chẳng thể nào quên.
Lịch sử trong sách giáo khoa thường là những con số: ngày... tháng... năm, tiêu diệt bao nhiêu quân địch. Nhưng qua lời kể của ông, lịch sử hiện lên với mùi thuốc súng khét lẹt và cả mùi thơm của bát canh rau rừng nấu vội. Ông kể, thời đó các ông trẻ lắm, chỉ mới mười chín, đôi mươi – đúng độ tuổi của tôi bây giờ. "Bọn ông đi chiến đấu mà tâm hồn vẫn treo ngược cành cây. Giữa hai trận đánh, vẫn tranh nhau đọc mẩu tin trên báo, vẫn chia nhau nửa điếu thuốc lào, và vẫn mơ về một ngày hòa bình được về quê cưới cô hàng xóm." Cái "sáng tạo" của người trẻ thời ấy chính là sự lạc quan. Trong cái hang đá ẩm ướt, họ vẫn tổ chức những buổi văn nghệ "cây nhà lá vườn", tiếng hát át cả tiếng bom tọa độ. Đó chính là những bông hoa rực rỡ nhất nở giữa vùng đất lửa.
Khi tôi hỏi về vết sẹo trên tay, đôi mắt ông bỗng rực sáng rồi lại chùng xuống. Đó là kỷ niệm về một đêm vượt sông Thạch Hãn. Bom đạn cày nát mặt sông, nước đỏ ngầu màu máu. Ông bị trúng mảnh pháo khi đang cố kéo một đồng đội bị thương vào bờ. Không có thuốc giảm đau, không có băng gạc tiệt trùng, chỉ có sự kiên cường đến gai người. Lúc đó ông không thấy đau, chỉ sợ mình buông tay thì đồng đội sẽ chìm.Vết sẹo ấy không chỉ là vết thương thể xác, nó là "huy chương" của lòng quả cảm, là lời nhắc nhở về một thế hệ đã hiến dâng tuổi thanh xuân đẹp nhất cho hình hài Tổ quốc.
Kết thúc câu chuyện, ông nắm lấy tay tôi. Bàn tay ông thô ráp nhưng ấm áp lạ thường. Ông bảo: "Hòa bình bây giờ quý lắm, các cháu được học hành, được đi đây đi đó, đừng bao giờ quên cái giá của màu xanh hôm nay."
Tôi chợt nhận ra, lăng kính của người trẻ chúng ta đôi khi quá mải mê với những giá trị hiện đại mà quên mất rằng, ngay dưới chân mình là lớp lớp ký ức của tiền nhân.



