Khác

Ký ức Ngã ba Đồng Lộc

Chị Kim Tiến là người sống sót duy nhất của tiểu đội 10 cô gái Đồng Lộc trong trận bom định mệnh ngày 24/7/1968 nhờ sức ép bom hất văng ra xa. Sau này, chính chị là người tự tay viết lại những hồi ức đẫm nước mắt và tự hào về tính cách, nụ cười và những giây phút cuối cùng của 10 người chị em đồng đội trước khi ngã xuống.

Tây Ninh08/06/2026Võ Hoài Phương (Chi đoàn THCS Lê Văn Thới)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngã ba Đồng Lộc những năm 1968 được ví như một "toạ độ chết", một yết hầu giao thông mà đế quốc Mỹ điên cuồng trút hàng nghìn tấn bom đạn hòng chặt đứt sự chi viện từ hậu phương miền Bắc cho tiền tuyến miền Nam. Ở cái nơi mà đến sỏi đá cũng bị cày nát ấy, Tiểu đội 4 chúng tôi gồm những cô gái tuổi đời mới mười tám, đôi mươi vẫn kiên cường bám trụ. Nhiệm vụ của chúng tôi là ngay sau mỗi đợt bom dứt, phải lao ra dòng lửa đạn để đo hố bom, san lấp mặt đường, đảm bảo cho những chuyến xe chở hàng thông suốt ra tiền tuyến.

Tôi là Tiểu đội phó, người sát cánh cùng Tiểu đội trưởng Võ Thị Tần quản lý 9 người em, người chị em thân thiết như ruột thịt. Chúng tôi chung nhau từ cái lược, bát cơm, miếng lương khô, cùng khóc cùng cười giữa tiếng gầm rú của máy bay địch. Chiều ngày 24/7/1968, trận bom thứ 15 trong ngày dội xuống ngã ba. Tiếng rít xé tai của máy bay phản lực ập đến quá nhanh. Một quả bom rốc-két đã nổ ngay sát cửa hầm chữ A, nơi 10 chị em đang trú ẩn sau loạt bom vừa dứt.

Sức ép khủng khiếp của quả bom hất văng tôi ra xa, đất đá vùi lấp nửa người. Khi tôi tỉnh lại, tai ù đi, xung quanh chỉ còn là một đống đổ nát, khói bom khét lẹt. Tôi điên cuồng lao về phía căn hầm, gào thét tên từng người: "Chị Tần ơi! Cúc ơi! Nhỏ ơi!...". Nhưng đáp lại tôi chỉ có tiếng gió ngàn rít qua khe núi. Tôi cùng các đồng đội đại đội dùng cuốc, xẻng, rồi dùng cả hai bàn tay rướm máu đào bới suốt đêm thâu. Lần lượt, thi thể của các chị em được tìm thấy, gương mặt họ vẫn còn vương bụi đất nhưng nét trẻ trung, thanh tân thì đã dừng lại mãi mãi ở tuổi mười tám, đôi mươi. Chỉ riêng em Cúc, phải đến ngày thứ 3 chúng tôi mới tìm thấy em ở tư thế ngồi trong căn hầm sập, tay vẫn ôm chặt chiếc cuốc.

Là người sống sót duy nhất trong trận bom định mệnh ấy, suốt cuộc đời này, ký ức về 10 bông hoa trinh liệt ở Ngã ba Đồng Lộc luôn vẹn nguyên trong tâm trí tôi. Các chị em đã dâng hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân cho mạch máu giao thông của Tổ quốc, hóa thành những đóa hoa bất tử trong lòng đất mẹ bao dung.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn