Bài viết

Ký ức ngày chia tay không nước mắt và bản lĩnh của những người con trung dung

Trong lịch sử kháng chiến đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi tự hào, có những cuộc chia ly đã đi vào huyền thoại không phải bởi những giọt nước mắt, mà bởi sự can trường và ánh mắt rạng ngời niềm tin của người đi lẫn người ở lại. Đó là ngày những thanh niên ưu tú rời xa mái tranh nghèo, rời xa vòng tay mẹ để dấn thân vào con đường cứu nước với một quyết tâm sắt đá. Qua những tấm gương như các chiến sĩ Hội thề Rừng Rong hay Anh hùng Huỳnh Văn Đảnh tại Long An, chúng ta thấy được một "thời hoa lửa" m

Tây Ninh13/05/2026Hồ Phúc Trọng Hậu (Xã Đông Thành)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi lý tưởng thay cho lời ly biệt

Sau năm 1954, khi đất nước bị chia cắt, mỗi làng quê ở miền Nam đều chứng kiến những cuộc chia tay thầm lặng nhưng đầy khí tiết. Những người con lên đường tập kết ra Bắc hay vào chiến khu không mang theo sự bi lụy. Trong tâm thế của họ, việc ra đi là nhiệm vụ thiêng liêng, là hành trình để mang lại hòa bình cho quê hương. Ngày chia tay ấy, thay vì tiếng khóc, là những cái nắm tay thật chặt, là lời dặn dò "hẹn ngày toàn thắng". Sự kiên định của người đi đã tiếp thêm sức mạnh cho người ở lại bám trụ xóm làng, tạo nên một hậu phương vững chắc ngay giữa lòng địch.

Tại các vùng căn cứ cách mạng của Long An và Tây Ninh, tinh thần "chia tay không nước mắt" này không phải vì con người không có cảm xúc, mà vì họ đã đặt lợi ích dân tộc lên trên hết. Sự im lặng đầy bản lĩnh của những người vợ, người mẹ khi tiễn chồng, tiễn con chính là thứ vũ khí tinh thần khiến kẻ thù phải khiếp sợ. Họ không khóc để người đi được thanh thản tâm hồn, để đôi chân chiến sĩ thêm vững bước trên đường ra trận.

Lời thề sắt son dưới gốc cây Rừng Rong

Một trong những minh chứng hùng hồn nhất cho tinh thần "quyết tử" này chính là sự kiện thành lập Hội thề Rừng Rong tại Trảng Bàng. Đêm 30 Tết năm Ất Dậu (1/2/1946), 27 chiến sĩ cách mạng đã tập trung dưới gốc cây cổ thụ, trước sự chứng kiến của đông đảo bà con nhân dân để tuyên bố thành lập Đội tự vệ chiến đấu. Giây phút ấy, họ không chia tay gia đình bằng những giọt lệ sầu thương, mà bằng 5 lời thề dõng dạc vang vọng cả cánh rừng.

"Độc lập hay là chết!", "Dù đầu râu tóc bạc vẫn còn chiến đấu!" – những lời thề ấy đã biến cuộc chia tay của 27 người con với xóm làng thành một buổi lễ xuất quân đầy khí thế. Theo lời kể của ông Tô Văn Ri – người chiến sĩ cuối cùng của Hội thề, sau khi tuyên thệ, các chiến sĩ hăng hái lên đường, có người ở lại bám trụ căn cứ, có người gia nhập chủ lực quân khu. Dù biết rằng "trận đầu tiên ở địa danh Cây Sồi đã có 5-6 chiến sĩ hy sinh", nhưng niềm tin vào ngày độc lập chưa bao giờ lay chuyển trong trái tim những người chiến sĩ ấy.

Bản lĩnh của "Nhà thiện xạ" và sự thầm lặng của những người mẹ

Tinh thần kiên cường ấy còn được thể hiện rõ nét qua cuộc đời của Anh hùng Huỳnh Văn Đảnh tại Tân Trụ, Long An. Từ một cậu bé đi ở đợ từ năm 9 tuổi, anh đã lớn lên với ý chí phá tan xiềng xích nô lệ. Khi dấn thân vào con đường du kích, anh chiến đấu với sự bình tĩnh đến lạ kỳ. Trong những trận càn quét dã man của địch, người chỉ huy gương mẫu này luôn giữ được sự khiêm tốn và giản dị, lấy hành động thay cho lời nói. Với tài bắn súng trăm phát trăm trúng, anh hùng Huỳnh Văn Đảnh đã cùng đồng đội diệt hàng trăm tên địch, bảo vệ xóm làng, biến nỗi đau chia cắt thành những chiến công lẫy lừng.

Đứng sau những người anh hùng ấy là những người mẹ vĩ đại như Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết tại Vĩnh Hưng. Mẹ đã tiễn đưa 7 người con trai lên đường kháng chiến và tiếp nhận tin các con hy sinh bằng chính trái tim vĩ đại, âm thầm chịu đựng mà không một lời than vãn. Hình ảnh mẹ thản nhiên thắp đèn lồng làm tín hiệu cho cách mạng ngay dưới mũi súng quân thù tại đồn Cả Rưng chính là biểu tượng của sự can trường. Sự "không nước mắt" của mẹ không phải là mẹ không đau, mà là vì mẹ hiểu rằng sự hy sinh của các con là dành cho đại nghĩa của dân tộc.

Gia tài của lòng quả cảm và bài học cho hôm nay

Ngày 30/4/1975, khi non sông nối liền một dải, những người con của Hội thề Rừng Rong năm xưa chỉ còn 7 người trở về. Mẹ Trần Thị Viết cũng đã vĩnh viễn mất đi những người con yêu quý nhất. Thế nhưng, gia tài mà họ để lại cho quê hương Long An là gần 500 con cháu và một tinh thần bất khuất không gì lay chuyển nổi.

Nhìn lại "Ký ức ngày chia tay không nước mắt", mỗi cán bộ và nhân dân địa phương hôm nay càng thấu hiểu sâu sắc rằng: Hòa bình hôm nay được xây dựng từ bản lĩnh phi thường của thế hệ cha anh. Chúng ta tự hào về truyền thống "Trung dũng kiên cường" của vùng đất này. Thế hệ hôm nay nguyện tiếp nối ngọn lửa ấy, sống và làm việc với lý tưởng cao đẹp, xây dựng quê hương ngày càng giàu mạnh để xứng đáng với sự hy sinh thầm lặng nhưng vĩ đại của Mẹ Trần Thị Viết, Anh hùng Huỳnh Văn Đảnh và các chiến sĩ Hội thề Rừng Rong.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn