Ký ức ngày toàn thắng
Ký ức ngày toàn thắng
Đúng vào ngày 30-4 lịch sử của 48 năm về trước, cảm xúc vẫn vẹn nguyên về Sài Gòn ngập tràn sắc đỏ cờ, hoa, biểu ngữ, từng dòng người hân hoan mừng ngày toàn thắng. Lần đầu tiên những người lính “đi trước về sau” như ông đã vỡ òa hạnh phúc khi được tham gia cùng các cánh quân tiến về giải phóng, đập tan sào huyệt cuối cùng của địch.
Tự hào truyền thống gia đình
Sinh năm 1949 ở huyện Duy Tiên, tỉnh Hà Nam, trong một gia đình có ông nội, bố, 3 anh em ruột và các anh em trong dòng tộc đều tham gia bộ đội. Năm 1967, ông Phạm Thanh Định lên đường nhập ngũ, trải qua nhiều chiến trường từ Thượng Lào (Mặt trận Quân khu Tây Bắc) vào các năm 1968, 1969. Trong thời gian này ông được tặng thưởng Huân chương Chiến công hạng Ba, được cử đi đào tạo chuyên ngành Trinh sát tại Trường Sĩ quan Lục quân 1.Năm 1972, ông tham gia chiến đấu trong những ngày hè đỏ lửa tại Thành cổ Quảng Trị, đến khi ký kết Hiệp định Paris, ông tiếp tục trở lại trường học tập. Cuối năm 1974, ông lại xung phong vào chiến trường miền Nam chiến đấu. Trong chiến tranh biên giới Tây Nam và giúp bạn Campuchia đánh đổ chế độ diệt chủng Khmer Đỏ, ông Phạm Thanh Định đã tham gia cả hai Mặt trận 479 và 779 ở Campuchia (1977 - 1981), cùng chung Tiểu đoàn với Trung tướng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Triệu Xuân Hòa, nguyên Tư lệnh Quân khu 7.
Sau đó trở về nước, ông tiếp tục công tác ở Tiểu đoàn Trinh sát 47, rồi chuyển về Bộ Tham mưu Quân khu 7 cho đến khi nghỉ hưu vào năm 1993, với quân hàm Trung tá. 26 năm gắn bó con đường binh nghiệp, những người lính Trinh sát “đi trước về sau” như ông có rất nhiều kỷ niệm, đó là sự hy sinh anh dũng của những đồng đội khi đất nước đã im tiếng súng; thời khắc sinh tử chỉ có sự quyết đoán và dũng cảm hành động lập nên thành tích đáng khâm phục, tự hào… “Đó là vào một đêm năm 1978, nhận được nhiệm vụ đặc biệt, tổ công tác chúng tôi gồm 3 thành viên tham gia dẫn đường cho Sư đoàn 302, Quân khu 7 đi vu hồi địch ở Kampong Cham. Quá trình hành quân đối mặt với rất nhiều hiểm nguy, phải trực tiếp chiến đấu với các ổ địch phục kích, 1 thành viên trong tổ công tác đã hy sinh, nhưng cuối cùng chúng tôi đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, đưa Sư đoàn đến đúng mục tiêu và thời gian như kế hoạch”, ông Phạm Thanh Định kể lại đầy tự hào. Trở về với cuộc sống đời thường, trong căn nhà nhỏ trên đường Hồ Văn Huê, phường 9, quận Phú Nhuận, TP Hồ Chí Minh, ông vẫn hằng ngày tham gia công tác ở địa phương, hiện là Phó bí thư chi bộ Khu phố; 2 người con của ông đều đã yên bề gia thất, công việc ổn định.
Cuộc sống tuổi già với ông thật yên bình, hạnh phúc… nhưng dấu ấn về một thời tuổi trẻ cùng đồng đội đã sống và chiến đấu cho đất nước hòa bình, non sông liền một dải vẫn mãi tự hào với các thế hệ hôm nay, mai sau.


