Cựu chiến binh

KÝ ỨC NGƯỜI CHIẾN BINH

Có những ký ức không nằm trong trang sách hay thước phim tư liệu, mà lặng lẽ ở lại trong tâm trí những con người đã từng đi qua chiến tranh

Nghệ An29/06/2026Nguyễn Thị Minh Thư (Đoàn xã Văn Hiến)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những ký ức không nằm trong trang sách hay thước phim tư liệu, mà lặng lẽ ở lại trong tâm trí những con người đã từng đi qua chiến tranh. Thời gian có thể làm mọi thứ phai mờ, nhưng cũng có những ký ức càng xa lại càng rõ, như một ngọn lửa nhỏ âm ỉ chưa từng tắt.Với em, ngọn lửa ấy đến từ ông ngoại – một người lính từng tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Mỗi lần ngồi bên ông, nghe ông kể chuyện cũ, nhìn những tấm huân chương đã ngả màu theo năm tháng, em lại thấy lòng mình chùng xuống. Em hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng biết bao tuổi trẻ, mồ hôi, nước mắt và cả những mất mát của thế hệ ông.

Ông em nhập ngũ vào khoảng năm 1967–1968, khi chiến tranh đang ở giai đoạn ác liệt nhất. Từ một người thanh niên nơi làng quê yên bình, ông khoác lên mình màu áo lính, rời mái nhà thân thuộc để bước vào chiến trường với tất cả sự giản dị của tuổi trẻ và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.

Ông từng chiến đấu trong Tiểu đoàn 8, Trung đoàn 66, Sư đoàn 304 – “Đoàn Vinh Quang” của Quân đội nhân dân Việt Nam, trực thuộc Quân đoàn 2. Đây là một trong những đại đoàn chủ lực đầu tiên của quân đội ta, nổi tiếng với biệt danh “binh đoàn thọc sâu”, từng ghi dấu ấn trong nhiều chiến dịch lớn như Đường 9 – Khe Sanh, Tây Nguyên, Trị Thiên và Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, góp phần làm nên thắng lợi trọn vẹn của dân tộc.

Trong một lần ngồi nghe ông kể chuyện, em khẽ hỏi:

– “Ông đi bộ đội có sợ không ông?”

Ông nhìn em, đôi mắt hiền hậu rồi chậm rãi đáp:

– “Ai ra chiến trường mà không sợ. Nhưng Tổ quốc gọi thì phải đi, phải đánh giặc thôi con.”

Câu trả lời giản dị ấy khiến em lặng đi rất lâu. Trước đây, em từng nghĩ người lính là những con người phi thường, không biết sợ hãi. Nhưng qua lời ông, em hiểu rằng họ cũng là những con người bình thường, cũng có nỗi sợ và sự lo lắng. Điều làm nên sự phi thường của họ không phải là không biết sợ, mà là biết vượt lên nỗi sợ để đặt Tổ quốc lên trên chính bản thân mình.

Ông kể rằng những năm tháng chiến đấu là chuỗi ngày gian khổ đến tận cùng. Có những trận đánh kéo dài trong khói lửa mịt mù, bom đạn dội xuống không ngừng. Nhưng đau đớn nhất không phải chỉ là hiểm nguy rình rập, mà là khoảnh khắc phải chứng kiến những người đồng đội thân thiết ngã xuống ngay bên cạnh mình.

Khi nhắc đến điều đó, giọng ông chùng xuống:

– “Đau lắm cháu à… nhưng không đánh tiếp thì đồng đội mình cũng không thể yên nghỉ được.”

Khoảnh khắc ấy, em bỗng thấy sống mũi mình cay xè. Em nhận ra rằng lịch sử dân tộc không phải những trang sách khô khan, mà được viết nên bằng máu, nước mắt và những mất mát không gì bù đắp nổi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn