KÝ ỨC NGƯỜI CỰU CHIẾN
Bài viết ghi lại câu chuyện và những ký ức chiến tranh của một cựu chiến binh tại tỉnh Bắc Ninh – người đã trực tiếp tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Qua đó, thể hiện tinh thần yêu nước, sự hy sinh cao cả và bài học lý tưởng sống cho thế hệ trẻ hôm nay.
Chiến tranh đã lùi xa gần nửa thế kỷ, nhưng ký ức về một thời “hoa lửa” vẫn còn in đậm trong tâm trí nhiều người lính năm xưa. Trong chuyến về thăm một gia đình cựu chiến binh tại tỉnh Bắc Ninh, tôi có cơ hội được lắng nghe những câu chuyện đầy xúc động của ông Nguyễn Văn Hòa – một người lính từng tham gia chiến đấu trong những năm tháng ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất giàu truyền thống cách mạng, khi vừa tròn 20 tuổi, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông Hòa đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ông kể rằng ngày rời quê hương, hành trang chỉ là vài bộ quần áo, một cuốn sổ tay nhỏ và lời dặn dò nghẹn ngào của mẹ. Khi ấy, ai cũng hiểu rằng ra đi là có thể không trở về, nhưng không ai chùn bước.
Những năm tháng chiến đấu nơi chiến trường miền Nam là chuỗi ngày gian khổ và hiểm nguy. Ông và đồng đội phải hành quân xuyên rừng, thiếu thốn lương thực, thuốc men, nhiều đêm ngủ giữa mưa bom bão đạn. Có những trận đánh ác liệt khiến nhiều đồng đội của ông mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Mỗi lần nhắc đến những người bạn đã hy sinh, giọng ông chùng xuống, ánh mắt xa xăm như sống lại những khoảnh khắc đau thương ấy.
Ông chia sẻ: “Điều giúp chúng tôi vượt qua tất cả là niềm tin vào ngày đất nước hòa bình, nhân dân được sống trong tự do.” Chính niềm tin ấy đã tiếp thêm sức mạnh để những người lính trẻ năm xưa kiên cường bám trụ, chiến đấu đến cùng.
Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, ông Hòa trở về quê hương trong niềm vui vỡ òa. Tuy nhiên, chiến tranh cũng để lại cho ông những di chứng về sức khỏe. Dù vậy, ông chưa bao giờ than vãn hay hối tiếc. Trở về đời thường, ông tích cực tham gia công tác Hội Cựu chiến binh tại địa phương, giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ, kể lại những câu chuyện chiến tranh để nhắc nhở mọi người về giá trị của hòa bình.
Ngồi nghe ông kể chuyện, tôi cảm nhận rõ sự giản dị, chân thành và niềm tự hào thầm lặng của một người lính. Ông không nhận mình là anh hùng, chỉ xem mình đã làm tròn trách nhiệm của một công dân khi Tổ quốc cần. Chính sự khiêm nhường ấy lại càng khiến tôi thêm kính trọng.
Thế hệ trẻ hôm nay sinh ra trong hòa bình, không phải đối mặt với bom đạn, nhưng lại có những “cuộc chiến” khác: chiến đấu với sự lười biếng, với cám dỗ, với những thử thách của học tập và công việc. Những câu chuyện của ông Hòa giúp tôi hiểu rằng lòng yêu nước không chỉ thể hiện trong chiến tranh mà còn trong cách chúng ta sống, học tập và cống hiến mỗi ngày.
Chiến tranh đã đi qua, nhưng tinh thần “thời hoa lửa” vẫn còn nguyên giá trị. Đó là tinh thần đoàn kết, dám hy sinh vì lợi ích chung, đặt Tổ quốc lên trên lợi ích cá nhân. Với riêng tôi, buổi trò chuyện ấy không chỉ là một cuộc phỏng vấn cho bài viết, mà còn là một bài học sâu sắc về lý tưởng sống.
Tôi tin rằng, nếu mỗi sinh viên đều biết trân trọng quá khứ, biết ơn những hy sinh của thế hệ cha anh và sống có trách nhiệm hơn với hiện tại, thì đó chính là cách thiết thực nhất để tiếp nối truyền thống cách mạng vẻ vang của quê hương Bắc Ninh anh hùng.



