Bài viết

KÝ ỨC NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH KIỀU VĂN HÙNG: 15 ĐÊM HÀNH QUÂN XUYÊN NÚI RỪNG

Tây Ninh08/05/2026Trương Duy Hải (Xã Hoà Hội)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1978, chàng thanh niên Kiều Văn Hùng vừa tròn 18 tuổi đã nhận lệnh lên đường nhập ngũ.

Ngày ấy, đất nước vừa thống nhất chưa lâu, nhưng tình hình biên giới vẫn còn nhiều căng thẳng. Với thanh niên thời bấy giờ, nhập ngũ là trách nhiệm thiêng liêng đối với Tổ quốc. Không ai nghĩ đến gian khổ hay hiểm nguy phía trước, chỉ biết rằng đất nước cần thì mình lên đường.

Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế về đơn vị chiến đấu. Những người lính trẻ vừa rời thao trường đã nhanh chóng bước vào cuộc sống quân ngũ đầy gian khó.

Trong ký ức của ông, điều nhớ nhất không phải là một trận đánh cụ thể, mà là những ngày hành quân gian khổ trước khi bước vào chiến trường.

Đơn vị của ông từng hành quân suốt 15 đêm liên tục, vượt quãng đường gần 500 km.

Mỗi ngày, khi trời vừa nhá nhem tối cũng là lúc cả đơn vị bắt đầu lên đường. Họ đi xuyên đêm giữa núi rừng, đến khoảng gần sáng mới dừng chân nghỉ tạm. Ban ngày tranh thủ ngủ vài tiếng, chiều tối lại tiếp tục hành quân.

Cứ như vậy kéo dài suốt nửa tháng trời.

Trên vai người lính lúc ấy là ba lô, súng đạn, lương thực và quân tư trang cá nhân. Những đôi chân tuổi mười tám chưa quen với cường độ hành quân khắc nghiệt nhanh chóng phồng rộp, đau rát.

Ông kể rằng chỉ sau vài đêm đầu tiên, bàn chân đã nổi đầy mụn nước. Có người đi đến bật máu chân nhưng vẫn cắn răng bước tiếp vì không muốn làm chậm đội hình.

Mỗi lần dừng chân nghỉ nhờ ở nhà dân hoặc lán tạm, anh em lại tranh thủ xin nước muối để ngâm chân. Những đôi chân sưng đỏ được tự xử lý sơ sài rồi tiếp tục lên đường. Không thuốc men đầy đủ. Không phương tiện hỗ trợ. Càng không có ai than vãn hay bỏ cuộc.

Giữa núi rừng hun hút trong màn đêm, điều giúp người lính bước tiếp không chỉ là mệnh lệnh, mà còn là trách nhiệm bảo vệ Tổ quốc và tình đồng đội gắn bó trong gian khó.

Có lúc mệt rã rời, chỉ cần nghe tiếng đồng đội phía sau động viên: “Ráng thêm chút nữa đồng chí!” là lại có thêm động lực để tiếp tục bước đi.

Ông Hùng kể rằng, chính những cuộc hành quân ấy đã rèn luyện cho người lính ý chí chịu đựng và tinh thần kiên cường trước mọi khó khăn.

Nhiều năm sau, khi nhớ lại quãng thời gian ấy, ông vẫn trầm ngâm nói:

“Bây giờ nghĩ lại mới thấy thời đó cực thật. Nhưng nếu được chọn lại, tôi vẫn sẵn sàng lên đường như ngày ấy…”

Có lẽ đối với những người lính từng đi qua chiến tranh, ký ức không chỉ là bom đạn hay chiến thắng, mà còn là những bước chân tuổi trẻ đã từng âm thầm đi qua gian khổ vì hai tiếng “Tổ quốc”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KÝ ỨC NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH KIỀU VĂN HÙNG: 15 ĐÊM HÀNH QUÂN XUYÊN NÚI RỪNG | Câu chuyện thời hoa lửa