Bài viết

Ký ức người cựu chiến binh trong ngày vui đại thắng!

Tuyên Quang29/04/2026Đoàn xã Kiên Đài (Đoàn xã Kiên Đài)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, chàng trai La Văn Loan được tuyển dụng vào làm công nhân lái xe Xí nghiệp Kho vận trực thuộc Bộ Ngoại thương, trụ sở đặt tại thành phố Hải Phòng. Cũng trong thời kỳ đó giặc Mỹ điên cuồng leo thang đưa máy bay ra ném bom miền Bắc và khu vực cảng Hải Phòng. Với lòng căm thù giặc sâu sắc anh đã từ giã sắc áo công nhân viết đơn xung phong vào bộ đội. Được phiên vào đơn vị C1 D27, quân khu Tả Ngạn, sẵn nghề lái xe anh được điều vào tiểu đoàn công binh làm nhiệm vụ chuyên chở vũ khí đạn dược, trang thiết bị cầu phà cung cấp vào mặt trận B2, tiếp viện cho chiến trường miền Nam. Đã bao lần anh cùng đồng đội đưa những chuyến hàng đầy ắp vượt trên những cung đường cheo leo hiểm trở của dãy núi Trường Sơn; bao lần vượt ngầm vượt suối, tránh bom máy bay địch nhòm ngó đánh phá nhằm ngăn cản con đường tiếp tế của ta. Không ít lần chiến sĩ lái xe phải hy sinh hoặc bỏ lại xe đã bị địch bắn cháy trên các chặng đường. Nhưng điều may mắn nhất với anh, là anh không bị thương tích gì nặng.

Đầu năm 1975, chiến dịch giải phóng Sài Gòn đã mở màn, quân ta liên tiếp giành được những thắng lợi quan trọng từ mặt trận Buôn Mê Thuột đến các mặt trận miền Đông Nam Bộ, miền Tây Nam Bộ. Những ngày cuối tháng 4 lịch sử, anh tham gia chiến đấu ở mặt trận Lộc Ninh cùng đoàn quân nhằm hướng Sài Gòn thẳng tiến, trên tinh thần chỉ đạo của Đại tướng Võ Nguyên Giáp: “Thần tốc, thần tốc hơn nữa; táo bạo, táo bạo hơn nữa”. Trên đường hành quân các anh chứng kiến từng đoàn quân địch vứt lại vũ khí, phương tiện quân sự, lũ lượt bỏ chạy. Dân quân tự vệ, thanh niên xung phong của ta mặc quần áo bà ba đen, đầu đội mũ tai bèo khăn rằn quấn cổ, súng khoác sau lưng, dẫn đường cho bộ đội ta tiến vào giải phóng Sài Gòn. Không khí vô cùng khẩn trương và sôi nổi. Đúng 11 giờ 30 phút ngày 30/4/1975 khi nghe Tổng thống Dương Văn Minh đọc tuyên bố đầu hàng trên đài phát thanh, lúc này đơn vị anh đang đóng quân tại Quân cảng Sài Gòn. Cả đơn vị lặng đi, họ chạy ùa ra, lưng vẫn còn đeo súng, ôm lấy nhau khóc nức nở gọi tên những người đồng đội mà vừa hôm qua, hôm kia vẫn còn hy sinh trước cửa ngõ Sài Gòn không được chứng kiến phút giây chiến thắng thật kỳ diệu này. Không ai nói ra nhưng trong đầu ai cũng nghĩ ngày trở về quê mẹ miền Bắc sẽ còn không xa nữa.

Cựu chiến binh - thương binh La Văn Loan hiện đã ở độ tuổi “xưa nay hiếm”, nhưng mỗi khi nhớ lại những năm tháng tuổi trẻ tươi đẹp nhất của đời mình, đặc biệt là giờ phút chứng kiến lời tuyên bố đầu hàng vô điều kiện của Tổng thống Dương Văn Minh, lòng người cựu chiến binh năm xưa vẫn không khỏi nôn nao, nước mắt lại rưng rưng trào trên khóe mắt khi nhớ đến những người đồng đội cũ đã hy sinh trước cửa ngõ Sài Gòn...

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn