KÝ ỨC NGƯỜI LIỆT SĨ TRỞ VỀ
KÝ ỨC NGƯỜI LIỆT SĨ TRỞ VỀ
Họ và tên: Lê Thị Kim Ngân
Lớp: ĐHGDMN23E
MSSV: 0023412782
KÝ ỨC NGƯỜI LIỆT SĨ TRỞ VỀ
1. Những ngày tuổi trẻ bước vào lửa đạn
“Ngày tôi rời nhà đi bộ đội, má chỉ kịp dúi vào tay tôi một túi cơm nắm. Má không khóc, nhưng đôi mắt đỏ hoe làm tôi nhớ cả đời.”
Ông Nguyễn Văn Hòa (1932 – quê ở xã Tân Thành, Đồng Tháp), cựu chiến sĩ Tiểu đoàn 502, kể lại những năm tháng đầu tiên khi rời quê hương để tham gia kháng chiến chống Mỹ. Khi đó ông mới 19 tuổi, mang theo tinh thần của một người trẻ lên đường vì Tổ quốc.
Hình 1. Chiến sĩ Giải phóng quân Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ (ảnh tư liệu minh họa).
Những ngày hành quân xuyên rừng U Minh đầy gian nguy, bom đạn và các đợt càn quét ác liệt luôn kề cận. “Nhiều đêm đang ngủ, bom sáng sáng rực cả trời. Nhưng đứa nào cũng chỉ mong sáng mai được thấy đồng đội còn đủ mặt.”
2. Trận đánh Rạch Gốc – ký ức không thể quên
Trong trận đánh tháng 3/1965, đơn vị ông phục kích đoàn xe địch ở Rạch Gốc. Một mảnh pháo găm sâu vào vai trái khiến ông gục xuống. Đồng đội tưởng ông đã hi sinh.
“Đến khi tỉnh dậy trong hầm cứu thương, điều đầu tiên tôi hỏi là: ‘Anh Ba còn sống không?’ Khi nghe anh đã hi sinh, tôi khóc như một đứa trẻ.”
3. Ngày trở về – nhưng nhiều người không còn nữa
Sau ngày giải phóng, ông trở về quê. Má ông ôm chặt con trai và chỉ nói: “Má tưởng con không còn nữa…”
Trong ba mươi người tiểu đội năm ấy, chỉ còn lại bảy. Những đêm dài sau chiến tranh, ký ức về đồng đội đã hi sinh luôn khiến ông trăn trở.
4. Nhân chứng của một thời hoa lửa
Dù tuổi đã cao, ông vẫn kể chuyện truyền thống cho học sinh. Mỗi câu chuyện không phải để kể về nỗi đau, mà để nhắc nhớ rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu và nước mắt của nhiều thế hệ.
“Tôi kể để tụi nhỏ hiểu: cuộc sống hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có.”
5. Lời nhắn gửi cho thế hệ trẻ
“Tôi đã sống cho ngày hôm qua. Các cháu hãy sống tốt cho ngày mai.” – đó là lời nhắn nhủ ông để lại trong cuốn sổ lưu bút địa phương.
Kết
Câu chuyện của ông Nguyễn Văn Hòa không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là mảnh ghép quý giá của lịch sử dân tộc. Ông là nhân chứng sống, một người mang theo ký ức của thời hoa lửa, để nhắc nhở thế hệ sau biết trân trọng hòa bình và sống xứng đáng với những người đã ngã xuống.



