KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH
Trong dòng chảy của thời gian, có những câu chuyện đã lùi xa vào quá khứ nhưng vẫn vẹn nguyên giá trị trong tâm khảm mỗi người. Đó là câu chuyện của ông Hoàng Văn Tài – một người con của mảnh đất Tiên Kiều, người đã dành trọn những năm tháng thanh xuân rực rỡ nhất của mình để cống hiến cho sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc.

Ông Tài sinh ra và lớn lên tại thôn Chàng, xã Tiên Kiều, huyện Bắc Quang. Tuổi thơ của ông gắn liền với núi rừng Hag Giang (nay thuộc Tuyên Quang), nơi có những con suối trong veo và những cánh rừng già bạt ngàn. Nhưng khi Tổ quốc cần, chàng thanh niên ấy đã gác lại những dự định riêng tư để lên đường nhập ngũ khi mới vừa tròn 18 tuổi. Cái tuổi 18 – cái tuổi đẹp nhất của đời người, ông không chọn sự bình yên mà chọn dấn thân vào nơi gian khổ nhất. Đơn vị của ông, mang phiên hiệu 05 05 H7, khi ấy đóng quân tại Phố Bảng. Đó là một vùng biên viễn xa xôi, nơi sương mù bao phủ quanh năm và địa hình vô cùng hiểm trở. Cuộc sống thời chiến hiện ra qua những dòng ký ức thật gian truân: những đêm hành quân không ngủ, những bữa cơm thiếu thốn và cả cái lạnh thấu xương của vùng cao. Thế nhưng, vượt lên trên tất cả sự khắc nghiệt ấy là tinh thần "quyết tâm bám trụ". Dòng chữ viết tay đơn sơ nhưng chứa đựng một ý chí thép. Dù vất vả, dù hiểm nguy luôn cận kề, ông Tài cùng đồng đội vẫn kiên cường đứng vững nơi mảnh đất Đồng Văn, bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của quê hương. Phố Bảng khi ấy không chỉ là nơi đóng quân, mà đã trở thành ngôi nhà thứ hai, nơi chứng kiến sự trưởng thành và lòng quả cảm của một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".
Giờ đây, khi nhìn lại những dòng chữ nắn nót ghi lại mảnh đời mình, chúng ta không khỏi xúc động và tự hào. Câu chuyện của ông Hoàng Văn Tài không chỉ là ký ức cá nhân, mà là minh chứng cho một thời kỳ lịch sử vẻ vang của dân tộc. Những người lính như ông chính là những viên gạch hồng xây nên tượng đài độc lập, tự do cho thế hệ mai sau.



