Bài viết

Ký ức người lính

Ninh Bình07/05/2026Phạm Thị Ngọc (xã Thanh Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Ký ức người lính

Trong một buổi trò chuyện đầy xúc động, đại tá Bùi Văn Xừ – bộ đội về hưu – đã chậm rãi kể lại những ký ức không thể nào quên về những ngày tháng chiến đấu chống Mỹ. Giọng ông trầm ấm, đôi lúc nghẹn lại, như đưa mọi người trở về một thời khói lửa.

Ông nói: “Các cháu ạ, ông tham gia kháng chiến vào những năm đất nước đang bước vào giai đoạn ác liệt. Sau năm 1954, đất nước tạm thời bị chia cắt, miền Nam còn chịu nhiều đau thương. Đến khoảng những năm 1960, chiến tranh ngày càng khốc liệt, và ông đã lên đường nhập ngũ trong thời điểm đó.”

Ông kể, những năm từ 1965 trở đi, khi Mỹ đưa quân ồ ạt vào miền Nam, chiến trường trở nên vô cùng ác liệt. “Lúc đó bom đạn nhiều lắm, máy bay bay suốt ngày đêm. Có những khu rừng bị cày xới, cây cối đổ ngổn ngang.”

Ông và đồng đội hành quân qua nhiều vùng, có khi đi theo tuyến đường Trường Sơn. Con đường ấy gian nan vô cùng: dốc cao, suối sâu, mưa rừng kéo dài. Nhưng cũng chính nơi đó đã trở thành huyết mạch nối liền hậu phương với tiền tuyến.

Giọng ông trầm xuống khi nhắc đến giai đoạn Tết Mậu Thân 1968. “Đó là một thời điểm rất đặc biệt. Khắp nơi đều nổ ra các trận đánh lớn. Ông và đơn vị cũng tham gia chiến đấu trong những ngày căng thẳng ấy. Tiếng súng vang lên không ngớt, ai cũng dồn hết sức lực cho nhiệm vụ.”

Ông kể lại một trận đánh trong đêm, khi đơn vị được lệnh giữ vị trí quan trọng. Bom đạn dội xuống như mưa, ánh lửa sáng rực cả một góc trời. Trong lúc chiến đấu, một đồng đội thân thiết của ông bị thương nặng. Không chút do dự, ông cùng đồng đội lao ra đưa bạn vào nơi an toàn.

“Lúc đó, ông chỉ nghĩ: còn sống là còn phải cứu nhau,” ông nói, mắt rưng rưng.

Ông dừng lại một lúc rồi tiếp tục: “Những năm sau đó, chiến tranh vẫn kéo dài, nhưng tinh thần của bộ đội ta ngày càng vững vàng. Đến năm 1972, các trận đánh lớn tiếp tục diễn ra, đặc biệt là khi ta đánh trả quyết liệt các cuộc ném bom.”

Rồi giọng ông bỗng ấm lại khi nhắc đến mùa xuân lịch sử: “Và rồi đến năm 1975… đó là thời khắc mà ông không bao giờ quên. Khi nghe tin chiến thắng, đất nước hoàn toàn giải phóng, ai cũng vỡ òa trong niềm vui. Bao nhiêu năm gian khổ, hy sinh cuối cùng đã được đền đáp.”

Ông kể, khi ấy, nhiều người ôm nhau khóc. Không phải vì buồn, mà vì hạnh phúc. Hạnh phúc vì đất nước được hòa bình, vì những hy sinh của đồng đội không uổng phí.

Nhưng niềm vui ấy cũng xen lẫn nỗi nhớ. Ông lặng giọng: “Có những người đã không kịp nhìn thấy ngày chiến thắng…”

Sau chiến tranh, ông tiếp tục phục vụ trong quân đội, rồi nghỉ hưu với quân hàm đại tá. Nhìn lại chặng đường đã qua, ông nói: “Ông tự hào vì đã sống một thời tuổi trẻ có ý nghĩa, được góp phần nhỏ bé vào độc lập của dân tộc.”

Ông nhìn các cháu bằng ánh mắt hiền hậu và nhắn nhủ:
“Các cháu sinh ra trong hòa bình là một điều rất may mắn. Các cháu hãy biết trân trọng điều đó. Hãy học tập thật tốt, sống có trách nhiệm, yêu thương gia đình và giúp ích cho xã hội.”

Ông dừng lại, giọng chậm rãi nhưng sâu sắc:
“Hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của bao thế hệ. Các cháu hãy sống sao cho xứng đáng.”

Cả căn phòng lặng đi. Những lời kể giản dị mà chân thành của ông đã để lại trong lòng người nghe một niềm xúc động sâu sắc và một bài học lớn về lòng yêu nước, về sự biết ơn và trách nhiệm với tương lai đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn