Thân nhân liệt sĩ, người có công

ký ức người linh

ký ức của họ

Phú Thọ12/03/2026kha a sơn (xã pà cò)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu hỏi người lính nhớ nhất điều gì trong những năm tháng chiến tranh, có lẽ nhiều người sẽ nói đến những ca gác đêm dài giữa rừng sâu.

Trong chiến tranh, việc gác đêm là nhiệm vụ quen thuộc của mỗi người lính. Mỗi người thay phiên nhau canh gác để bảo vệ sự an toàn cho đơn vị.

Tôi vẫn nhớ một đêm mưa rừng cách đây nhiều năm.

Hôm ấy trời mưa rất lớn. Nước mưa rơi lộp bộp trên tán lá, chảy thành từng dòng nhỏ xuống mặt đất.

Đơn vị chúng tôi trú tạm trong một khu rừng rậm.

Đến lượt tôi gác.

Tôi khoác áo mưa, cầm súng bước ra vị trí đã được phân công. Đó là một khoảng đất trống nhỏ bên rìa rừng.

Trời tối đến mức gần như không nhìn thấy gì.

Chỉ có tiếng mưa rơi và tiếng gió thổi qua những tán cây.

Tôi đứng dưới một gốc cây lớn, khẩu súng đặt trước ngực, mắt hướng về con đường nhỏ dẫn vào khu trú quân.

Trong những giờ phút ấy, thời gian dường như trôi rất chậm.

Người lính đứng gác thường có nhiều thời gian để suy nghĩ.

Tôi nghĩ về quê nhà, nơi có mẹ và em gái đang chờ tin mình.

Tôi nghĩ về những người đồng đội đang ngủ yên phía sau.

Và tôi hiểu rằng nhiệm vụ của mình lúc ấy không chỉ là đứng gác.

Tôi đang giữ sự bình yên cho đồng đội.

Đó là một trách nhiệm giản dị nhưng vô cùng thiêng liêng.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, mỗi khi nhớ lại những ca gác đêm ấy, tôi vẫn cảm thấy đó là những khoảnh khắc đáng nhớ nhất của đời lính.

Bởi trong rừng đêm tĩnh lặng, người lính hiểu rõ hơn bao giờ hết ý nghĩa của hai chữ trách nhiệm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn