Cựu chiến binh

Ký Ức Người Lính: Cao Thị Mô Diên

Mỗi khi lật lại những kỷ niệm về thời trẻ, lòng tôi – một người con của mảnh đất Khánh Vĩnh sinh ngày 01/01/1955 – lại trào dâng một niềm tự hào xen lẫn bồi hồi. Năm 18 tuổi, khi vừa chạm ngưỡng tuổi 18 đầy hoài bão, tôi đã quyết định khoác lên mình màu áo xanh chiến sĩ, tiếp bước truyền thống của cha anh để bảo vệ nền hòa bình của Tổ quốc.

Khánh Hòa25/06/2026Đoàn xã Bắc Khánh Vĩnh (Đoàn xã Bắc Khánh Vĩnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi khi lật lại những kỷ niệm về thời trẻ, lòng tôi – một người con của mảnh đất Khánh Vĩnh sinh ngày 01/01/1955 – lại trào dâng một niềm tự hào xen lẫn bồi hồi. Năm 18 tuổi, khi vừa chạm ngưỡng tuổi 18 đầy hoài bão, tôi đã quyết định khoác lên mình màu áo xanh chiến sĩ, tiếp bước truyền thống của cha anh để bảo vệ nền hòa bình của Tổ quốc. Đó là thời điểm đất nước tuy đã lặng tiếng bom nhưng vẫn còn đó những gian nan nơi biên cương và những nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền đầy trọng trách. Bước chân vào con đường cách mạng, cuộc đời tôi là những chuỗi ngày rèn luyện nghiêm khắc nơi thao trường và những đêm gác sương lạnh dưới bầu trời tổ quốc. Trong sự thiếu thốn của những năm tháng hậu chiến, tinh thần của người lính chúng tôi chưa bao giờ lung lay. Chính những bát cơm sẻ nửa, những lần cùng đồng đội hành quân băng rừng đã tạo nên một sợi dây gắn kết bền chặt hơn cả anh em ruột thịt. Đối với tôi, thời gian chiến đấu và cống hiến ấy không chỉ là nghĩa vụ, mà còn là sự tôi luyện nên bản lĩnh và lòng trung thành tuyệt đối với quê hương. Dẫu bao năm tháng đã trôi qua, hành trang quý giá nhất mà tôi luôn mang theo chính là tinh thần thép và niềm kiêu hãnh của một thời tuổi trẻ đã sống hết mình vì độc lập, tự do và sự bình yên của nhân dân.

Năm 1972, khi vừa tròn 18 tuổi, tôi tình nguyện để lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Hành trang mang theo chỉ là chiếc ba lô sờn cũ, vài bộ quần áo quần và một trái tim rực cháy quyết tâm giành được độc lập

Những năm tháng ấy khó khăn không lời nào tả xiết. Chúng tôi phải đi bộ ròng rã suốt nhiều tháng trời dưới tán rừng, vai mang vác nặng vượt qua những con dốc dựng đứng, trơn trượt. Kẻ thù lớn nhất lúc bấy giờ không chỉ là bom đạn của địch, mà còn là cái đói, cái rét và những cơn sốt rét rừng ác tính. Có những ngày gối mỏi, chân chùn, bữa ăn chỉ có sắn lùi chấm muối đại ngàn, còn nước uống thì phải nhường nhau từng hớp nhỏ.

Gian khổ, ác liệt là vậy, ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ trong gang tấc, nhưng tinh thần của những người lính tuổi 18 chúng tôi ngày ấy lại vô cùng lạc quan. Giữa tiếng bom gầm rú, chúng tôi vẫn chia nhau mẩu lương khô, vẫn cười đùa và hát vang dưới mái lán tăng võng.

Chính sự kiên cường, tình đồng chí đồng đội gắn kết như ruột thịt và niềm tin sắt đá vào ngày chiến thắng đã giúp vượt qua mọi bão đạn mưa bom, góp sức mình vào ngày độc lập trọn vẹn của non sông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn