Ký ức người lính còn mãi với thời gian
Khi nhắc đến Thành cổ Quảng Trị với 81 ngày đêm lịch sử ấy đã biết bao thế hệ cha anh đã không tiếc tuổi xuân, máu xương để giành lại Thành Cổ. Những năm tháng chiến tranh tuy đã lùi xa nhưng ký ức về một thời “hoa lửa” vẫn luôn cháy mãi trong trái tim những người lính năm xưa. Đó không chỉ là ký ức về bom đạn, gian khổ mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, tình đồng chí đồng đội và ý chí kiên cường của dân tộc Việt Nam.
Trong chương trình “Câu chuyện thời hoa lửa” do Đoàn xã Thông Thụ tổ chức, đoàn viên thanh niên đã có dịp được gặp gỡ và lắng nghe những chia sẻ chân thành, xúc động từ Bác Quang Văn Nghĩa– Chiến sỹ Đại đội 4, Trung đoàn Công binh 229. Những câu chuyện của bác không chỉ tái hiện một phần lịch sử chiến tranh mà còn trở thành bài học quý báu dành cho thế hệ trẻ hôm nay.
Những ngày tháng không thể nào quên
Với giọng kể nhẹ nhàng và đầy cảm xúc, bác Quang Văn Nghĩa đã đưa chúng tôi đến với sự khốc liệt của những chiến sĩ chiến đấu bên dòng sông Thạch Hãn.
Năm 1972, theo tiếng gọi của Tổ Quốc, một chàng thanh niên 19 tuổi người dân tộc Thái ở miền biên giới Nghệ An đã xách ba lô lên theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ Quốc.
Bác kể rằng, sau khi Quân Giải phóng giải phóng phần lớn tỉnh Quảng Trị vào đầu năm 1972, phía Việt Nam Cộng hòa, với sự yểm trợ hỏa lực và không quân của Hoa Kỳ, đã mở cuộc phản công quy mô lớn nhằm tái chiếm thị xã Quảng Trị và Thành cổ Quảng Trị. Trước sức tiến công quyết liệt của đối phương, các đơn vị Quân Giải phóng đã kiên cường bám trụ, chiến đấu bảo vệ từng tấc đất của Thành cổ và khu vực thị xã. Nơi đây đã hứng chịu lượng bom đạn khổng lồ mà trong ký ức bác bảo không nghĩ sẽ nhiều đến thế
Bác rưng rưng nhớ lại rằng trong đơn vị của mình có nhiều đồng đội bị thương và hi sinh. Hàng trăm nghìn tấn bom, đạn pháo đã được dội xuống Thành cổ như mưa. Mặt đất bị cày xới liên tục, nhiều đoạn chiến hào vừa đào xong đã bị san phẳng. Bác kể nhiều đồng đội phải chiến đấu trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt: thiếu nước, thiếu lương thực, thiếu thuốc men và luôn đối mặt với pháo kích.
Bác bảo với chúng tôi rằng, bộ phim Mưa đỏ chỉ mới tái hiện một góc rất nhỏ sử khốc liệt của 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ mà thôi. Nó khốc liệt đến trong mơ bác cũng không dám nghĩ. Bác kể đến đây thấy bác rưng rưng, chúng tôi cũng không khỏi xúc động và trân trọng hòa bình mà những người lính – người cựu chiến binh như bác đã chiến đấu để có hòa bình như hôm nay.
Sau khi chiến đấu được 24 ngày, trong những trận mưa bom như trút bác đã bị thương nặng ở chân và hiện nay Bác phải sống mãi với một bên chân đi cà nhắc mặc dù đã được chữa trị.
Câu chuyện của bác nhắc nhở chúng tôi và các bạn trẻ rằng, chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng Thành cổ Quảng Trị vẫn nhắc nhở chúng ta về giá trị của hòa bình. Hòa Bình hôm nay không phải tự nhiên mà có, mà nó được đánh đổi bằng biết bao tuổi xuân, nước mắt và cả mạng sống của nhiều thế hệ đi trước.
Chia tay bác trong buổi chiều có mưa nhỏ, chúng tôi đã gửi tặng bác món quà nhỏ nhân dịp 79 năm ngày thương binh liệt sỹ. Câu chuyện thời hoa lửa của bác Quang Văn Nghĩa mãi là ngọn lửa truyền thống để thế hệ trẻ tự hào và nối tiếp truyền thống yêu nước của thế hệ cha anh.


